Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 3
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Cú
ném thứ hai của Tiểu Long chệch một chút xíu. Quả bóng
lướt sát lên trên chồng lon, cách chừng nửa gang tay.
Nhỏ
Hạnh dậm chân:
-
Chỉ cần thấp xuống một tẹo nữa thôi!
Quý
ròm không la "tiếc quá, tiếc quá" nữa. Mà chặc
chặc lưỡi, hệt như vừa cắn phải một quả ớt.
Tiểu
Long cắn chặt môi cầm lên quả bóng cuối cùng. Lần này
trước khi vung tay, nó cố kềm hơi thở lại trong lồng
ngực.
Quả
bóng lại lao vụt đi và "păng" một tiếng, chiếc
lon trên cùng bị bắn tung lên cao.
Nhỏ
Hạnh nhảy cẫng:
-
Thắng rồi! Thắng rồi!
-
Thắng đâu mà thắng! - Quý ròm "xì" một tiếng
- Phải ném rớt cả ba chiếc lon kìa!
Nhỏ
Hạnh cụt hứng, quay sang dòm Tiểu Long. Thấy Tiểu Long
mặt mày ỉu xìu, lòng nó bất giác bỗng xìu theo.
Quý
ròm liếc Tiểu Long:
-
Ném nữa chứ?
Tiểu
Long nhăn nhó:
-
Sao tao thấy khó ăn quá!
-
Không sao đâu! - Quý ròm trấn an bạn và cho tay vào túi
lấy ra một tờ bạc mới - Bây giờ ném thêm năm lần
nữa, thế nào cũng có lần thắng!
-
Ðúng rồi đó! - Nhỏ Hạnh hùa theo - Hạnh thấy Long càng
ném càng quen tay mà!
Lần
này năm quả bóng đều được dồn hết cho Tiểu Long.
Nhỏ Hạnh và Quý ròm đứng ngoài làm "cổ động
viên", phụ trách phần khua tay múa chân và hét hò ủng
hộ.
Nhưng
ngay từ đầu Tiểu Long đã ném trượt.
Quả
thứ hai: lại trượt.
Nhìn
vẻ mặt căng thẳng của Tiểu Long, Quý ròm vội lên
tiếng nhắc nhở:
-
Bình tĩnh lại nào!
Tiểu
Long hít mạnh một hơi để lấy tinh thần.
Quả
bóng thứ ba một lần nữa bắn tung chiếc lon trên cùng.
Hai chiếc lon còn lại vẫn đứng trơ trơ đầy thách
thức.
Quả
thứ tư Tiểu Long ném trúng chiếc lon bên dưới khiến
chiếc này lẫn chiếc bên trên đều bị văng xuống đất.
Chiếc lon còn lại khẽ rung rinh nhưng vẫn nằm yên trên
thanh gỗ.
Quý
ròm vò đầu bứt tóc:
-
Thật tức chết đi được!
Nhỏ
Hạnh thì không ngừng đưa tay đẩy gọng kính trên sống
mũi, không hiểu để nhìn cho rõ hay để nén hồi hộp.
Trong
lúc Quý ròm và nhỏ Hạnh hoàn toàn tuyệt vọng thì kỳ
tích xảy ra.
Quả
bóng cuối cùng trên tay Tiểu Long lao thẳng vào điểm
tiếp giáp của ba chiếc lon. Hai chiếc rơi ngay xuống đất.
Còn chiếc cuối cùng có lẽ do chịu lực va chạm ít hơn
nên không chịu rơi theo mà cứ quay lòng vòng trên thanh gỗ
như người say rượu khiến ba đứa trẻ căng mắt ra
nhìn, hồi hộp còn hơn theo dõi cảnh rượt bắt trên
phim trinh thám.
Mãi
đến khi chiếc lon lảo đảo kia quay ra tới ngoài rìa và
rơi thẳng xuống đất, cả ba cái miệng mới thở phào
nhẹ nhõm.
-
Tuyệt quá! - Nhỏ Hạnh hớn hở reo lên - Lần này thì
thắng thật rồi!
Quý
ròm áp tay lên ngực:
-
Suýt chút nữa trái tim tao đã vọt tuốt ngoài!
Tiểu
Long mỉm cười nhìn hai bạn, vẻ sung sướng hiện rõ
trên mặt.
Người
chủ gian trò chơi tươi cười bước lại, tay cầm một
gói mì "hai con tôm". Ông chìa gói mì ra trước
mặt Tiểu Long:
-
Phần thưởng của "nhà thiện xạ" đây!
-
Không, không! - Tiểu Long lật đật xua tay - Cháu không lấy
thứ này!
-
Ồ, hóa ra là cháu không thích ăn mì! - Người đàn ông
râu rậm khôi hài - Vậy chắc là cháu thích cục xà phòng
kia!
-
Cháu cũng không thích xà phòng! - Tiểu Long lắc đầu.
Người
chủ gian trò chơi vẫn chẳng tỏ vẻ gì phật ý. Ông chỉ
tay vào quầy phần thưởng, giọng dễ dãi:
-
Vậy thích thứ nào, cháu cứ nói! Kem đánh răng, hộp chi
màu hay chai nước ngọt...
-
Bạn cháu thích con gấu bông đằng kia kìa! - Quý ròm sốt
ruột vọt miệng.
-
Con gấu bông? - Người đàn ông kêu lên kinh ngạc.
-
Vâng ạ, chính con gấu bông có màu trắng đốm đen ấy
đấy!
-
Ôi, thế thì không được rồi các cháu ơi! - Người đàn
ông vò chòm râu rậm, vẻ khó xử.
Nhỏ
Hạnh chớp mắt:
-
Sao lại không được kia chú? Chả phải con gấu bông đó
là để thưởng cho những ai chơi thắng sao?
-
Con gấu bông không phải là phần thưởng! - Người đàn
ông nhún vai - Chú đặt nó đấy cốt để trang trí cho
gian hàng thôi!
Quý
ròm khẻ liếc Tiểu Long, thấy bạn mình mặt mày đầy
vẻ thất vọng, bèn quay sang người chủ gian trò chơi,
tặc lưỡi hỏi:
-
Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao chú?
-
Cách gì? - Thoạt đầu người đàn ông không hiểu Quý
ròm muốn nói gì, nhưng rồi ông vỡ lẽ - À, cháu muốn
nói về con gấu bông ấy ư?
-
Vâng.
-
Nếu vậy thì có một cách! - Người đàn ông nheo mắt -
Ðó là các cháu phải bỏ tiền ra mua thôi!
Tiểu
Long lật đật hỏi:
-
Bao nhiêu tiền hả chú?
Nó
hy vọng con gấu bông ở đây giá sẽ rẻ hơn ở cửa
hàng Sao Mai. Nhưng câu trả lời của người đàn ông
khiến nó chết đứng:
-
Tám chục ngàn.
Quả
là con gấu bông này rẻ hơn con gấu bông kia hai chục
ngàn. Nhưng như vậy cũng chẳng ăn thua gì. Tám chục ngàn
đối với bọn học trò như nó vẫn còn là một món tiền
ngoài tầm tay.
Quý
ròm và nhỏ Hạnh khi nghe người đàn ông nêu lên số
tiền quá lớn như vậy cũng chỉ biết lắc đầu tuyệt
vọng ngó nhau.
-
Tụi cháu không thể nào có được một món tiền lớn
như vậy! - Cuối cùng, Tiểu Long nói, nó gãi gãi cổ rồi
cầm lấy gói mì trước mặt - Thôi, tụi cháu lấy gói
mì này vậy! Chào chú!
Trước
khi quay đi, nó còn đưa mắt nhìn về phía con gấu bông
với vẻ vương vấn buồn bã như đang vĩnh biệt một
bóng hình vô cùng thân thiết.
Ánh
mắt của Tiểu Long khiến người chủ gian trò chơi bỗng
cảm thấy nao nao. Vì vậy khi ba đứa trẻ đi được bốn,
năm bước, ông đã gọi giật:
-
Này, này, các cháu khoan đi đã!
Ba
đứa trẻ thấp thỏm quay đầu lại.
-
Có chuyện gì vậy hở chú? - Quý ròm ngơ ngác hỏi.
-
Các cháu quay lại đây đi! - Người đàn ông vẫy tay -
Chú vừa nghĩ ra được một cách!
Ba
đứa trẻ lập tức bước lại.
Quý
ròm hồi hộp:
-
Chú nghĩ ra cách gì vậy?
Người
đàn ông xoa xoa chòm râu, e hèm một tiếng rồi thủng
thỉnh cất giọng:
-
Nếu các cháu thích con gấu bông này quá mức thì bây giờ
có thể làm như thế này: các cháu phải ném đổ năm
chồng lon liên tiếp!
-
Thế thì sao kia ạ? - Quý ròm vẫn chưa hiểu.
Người
đàn ông mỉm cười:
-
Thế thì các cháu sẽ được con gấu bông chứ sao!
-
Ồ, hay quá! - Quý ròm reo lên, nhưng chợt nhớ đến điều
kiện khắt khe của người chủ gian trò chơi, mặt nó
bỗng xịu xuống - Nhưng ném đổ liên tiếp năm chồng
lon thì tụi cháu không làm được đâu ạ!
-
Thì các cháu cứ thủ xem! Biết đâu đấy! - Người đàn
ông động viên, rồi chỉ tay vào Tiểu Long, ông gật gật
đầu - Chú thấy cháu này có thể làm được đấy!
Nhỏ
Hạnh kéo tay Tiểu Long:
-
Sao? Thử không?
Tiểu
Long đang ngần ngừ thì Quý ròm khoác tay:
-
Ném đại đi! Biết đâu tụi mình gặp vận hên thì sao?
Rồi
không đợi Tiểu Long kịp có ý kiến, Quý ròm nhanh nhẹn
mua năm quả bóng và đẩy hết về phía Tiểu Long. Lần
này, nó nhắc nhở ngay từ đầu:
-
Cứ bình tĩnh mà ném! Nhỡ trật thì thôi!
Tiểu
Long nhìn bạn, gật đầu. Mình phải thật bình tĩnh! Nó
tự nhủ rồi liếc xuống năm quả bóng trước mặt, mím
môi cầm lên quả bóng màu xanh. Màu xanh là màu hy vọng!
Tiểu Long nhớ nó đã từng nghe ai đó nói như thế.
Dường
như những ý nghĩ sáng sủa đó giúp nó vững tin hơn.
Ngay từ quả bóng đầu tiên, Tiểu Long đã ném tung ba cái
lon xuống đất.
Quý
ròm vỗ tay đôm đốp:
-
Tuyệt lắm Tiểu Long ơi!
Còn
nhỏ Hạnh thì không ngớt reo hò:
-
Ráng lên! Ráng lên!
Tiểu
Long cố giữ vẻ nghiêm nghị. Nó đưa tay quẹt mũi và
hồi hộp cầm lên quả bóng thứ hai. Nheo mắt ngắm nghía
một hồi, Tiểu Long vung mạnh tay. Quả bóng bay vù và đập
mạnh vào chồng lon kêu đánh "binh" một tiếng.
Nhỏ
Hạnh nhảy cẫng:
-
Thắng rồi, thắng rồi! Ba chiếc lon đổ hết rồi!
Quý
ròm vội níu tay nhỏ Hạnh:
-
Yên nào! Ðể cho Tiểu Long tập trung tinh thần! Ðừng
quên là còn những ba quả nữa!
Không
biết có phải vì nhỏ Hạnh hết hò reo đến nhảy múa
khiến Tiểu Long không "tập trung tinh thần" được
hay không mà cú ném tiếp theo của nó không còn chuẩn xác
nữa.
Quả
bóng bay trượt bên trên chồng lon, đập "bộp"
vào tấm ván phía sau rồi rơi xuống nằm ngơ ngác dưới
đất.
-
Thế là công cốc! - Nhỏ Hạnh thở dài.
Không
khí đang háo hức bỗng nhiên chùng xuống như một sợi
dây đàn bị tuột khóa.
Tiểu
Long cắn môi buồn bã, hiểu rằng ước mơ đã tiêu tan.
Quý
ròm nhìn người chủ gian trò chơi, cố hy vọng:
-
Bây giờ sao hở chú?
-
Sao là sao?
Quý
ròm nuốt nước bọt:
-
Nếu bây giờ bạn cháu ném đổ thêm ba chồng lon nữa
thì có được thưởng con gấu bông kia không?
-
Tất nhiên là không rồi! - Người đàn ông râu rậm lắc
đầu - Các cháu phải ném đổ năm chồng lon liên tiếp
kia! Liên tiếp chứ không được cách quãng!
Người
đàn ông nhấn mạnh câu sau cùng khiến Quý ròm hoàn toàn
tuyệt vọng. Nó chớp chớp mắt:
-
Thế hai lần thắng vừa rồi không được tính à?
-
Tính chứ! - Người đàn ông khịt mũi - Nhưng chỉ tính
bình thường thôi! Nghĩa là chỉ được thưởng xà phòng
hoặc là kem đánh răng...
Nói
xong, người đàn ông cà nhắc quay lại chỗ quầy phần
thưởng lấy ba món linh tinh đem đặt trước mặt bọn
trẻ.
Quý
ròm nhìn Tiểu Long:
-
Giờ sao mày?
-
Thì lấy chứ sao! - Tiểu Long cười méo xẹo.
Nhưng
nó chưa kịp đưa tay ra thì nhỏ Hạnh đã cầm lên cục
xà phòng và hộp kem:
-
Ðể Hạnh giữ cho! Long ném tiếp đi! Còn hai quả nữa
kia mà!
Tiểu
Long nhún vai:
-
Thế là xem như ném lại từ đầu!
Nhỏ
Hạnh cười:
-
Biết đâu lần này Long ném trúng liên tiếp thì sao!
Nhỏ
Hạnh cố giữ vẻ mặt tươi tỉnh để động viên bạn.
Nhưng sau cú ném hụt vừa rồi, tay chân Tiểu Long đã xụi
lơ. Những cú ném tiếp theo chệch choạng hẳn. Một quả
trúng thanh ngang, một quả bay tuốt lên trời.
-
Ném nữa chứ? - Người chủ gian trò chơi cười cười
nhìn Tiểu Long.
-
Dạ, thôi ạ!
Tiểu
Long lắc đầu, hai bàn tay lúng túng chùi vào nẹp quần.
Ðang
rờ rẫm bâng quơ, chợt nó chạm phải một vật gì cồm
cộm. Như sực nhớ ra, nó thò tay vào túi quần móc ra một
quả bóng nỉ.
Tiểu
Long bóp bóp quả bóng trong tay một thoáng rồi bất chợt
chìa ra trước mặt người đàn ông râu rậm:
-
Cháu ném bằng quả bóng này được chứ?
-
Quả bóng này ư? - Người đàn ông nhìn quả bóng trên
tay Tiểu Long với vẻ cảnh giác.
-
Vâng ạ.
Người
đàn ông e hèm một tiếng rồi nói, mắt nheo nheo:
-
Nếu ai cũng đòi ném bằng quả bóng này thì chắc là chú
sạt nghiệp mất!
Giọng
người đàn ông nửa như khôi hài nửa như chế diễu.
Tiểu Long đỏ mặt:
-
Nhưng cháu phải ném trúng năm lần liên tiếp mới gọi
là thắng kia mà!
Người
đàn ông lộ vẻ ngần ngừ. Bọn trẻ thấy mày ông cau
lại.
-
Thôi được! - Cuối cùng ông nói - Nhưng một nghìn đồng
chỉ được ném một lần thôi đấy!
Quý
ròm liếm môi:
-
Sao đắt thế ạ?
Người
đàn ông nhún vai:
-
Bởi ném bằng quả bóng này dễ trúng hơn ném bằng quả
bóng nhựa nhiều!
Quý
ròm muốn phản đối nhưng chưa nghĩ ra được lý lẽ gì,
đành tặc lưỡi làm thinh. Thấy vậy, Tiểu Long khều vai
bạn:
-
Thôi, tụi mình về quách!
-
Gượm đã! - Quý ròm vừa nói vừa thò tay vào túi mò mẫm
- Tao còn một ngàn! Mày cứ ném thử một quả nữa xem
sao!
Tiểu
Long lắc đầu định mở miệng từ chối nhưng khi bóp
nhẹ quả bóng nỉ trong tay, lòng nó bỗng nhiên cồn cào,
cứ muốn ném thử một phát cho biết.
Quả
nhiên, với quả bóng vừa vặn trong tay, Tiểu Long như
rồng thêm cánh. Cú ném của nó chuẩn đích và mạnh đến
nỗi ba chiếc lon bị bắn tung vào vách, còn quả bóng sau
khi "hoàn thành nhiệm vụ", tiếp tục lao vọt tới
trước, xoi thủng tấm nan tre và mắc kẹt luôn trong đó.
Trong
khi bọn trẻ reo lên mừng rỡ thì người đàn ông sầm
mặt càu nhàu:
-
Cháu ném nhẹ tay một tí chứ! Cứ như đại bác thế này
thì tường vách nào chịu nổi!
Quý
ròm nhe răng cười:
-
Bạn cháu nó không ném nhẹ được đâu! Tay nó như có lò
xo ấy!
Nhỏ
Hạnh hào hứng móc túi lấy ra tờ hai ngàn.
-
Tụi cháu ném thêm hai quả nữa! - Nó đẩy tờ giấy bạc
về phía người chủ gian trò chơi.
Cú
ném kinh hồn của Tiểu Long vừa rồi khiến người đàn
ông hơi sửng sốt. Vẻ ngần ngại hiện rõ trên mặt
nhưng đã lỡ hứa, ông đành phải bất đắc dĩ cầm
giấy bạc và lặng lẽ quay lại phía sau gỡ quả bóng
đang dính chặt trên vách trao cho Tiểu Long.
Cú
ném thứ hai của Tiểu Long là bản sao của cú ném thứ
nhất. Quả bóng đi nhanh, mạnh, lao thẳng vào chính giữa
chồng lon với một tốc độ chóng mặt.
Ba
chiếc lon văng ra khỏi thanh gỗ, đập mạnh vào vách
trước khi rơi xuống lăn lông lốc trên mặt đất. Lần
này, quả bóng không dính vào vách nữa mà nẩy tuốt lại
đằng góc nhà khiến người đàn ông phải chân thấp
chân cao đuổi theo nhặt lại.
-
Cháu ném cừ lắm!
Khi
đưa quả bóng cho Tiểu Long, người đàn ông bật ngón
tay cái lên, khen ngợi.
Tiểu
Long mỉm cười nhìn người chủ gian trò chơi và trong một
thoáng nó chợt giật mình nhận thấy điều gì đó như
là sự lo lắng thoáng hiện trong đáy mắt người đối
diện. Có lẽ ông ta sợ mình sẽ thắng cuộc! Tiểu Long
áy náy nhủ bụng và bất giác chùn tay lại.
Mất
tập trung, cú ném thứ ba của Tiểu Long chệch khỏi mục
tiêu, quả bóng đập mạnh vào thanh gỗ, bắn ngược trở
lại rồi va phải cây cột đứng, lại bắn trở vào. Quả
bóng xẹt qua xẹt lại nhoang nhoáng như sao xẹt khiến
người đàn ông hoảng hốt ngồi thụp xuống.
Vẻ
luống cuống của người đàn ông làm nhỏ Hạnh phì
cười. Nó kêu:
-
Ðứng dậy đi chú ơi! Chẳng chết chóc gì đâu!
Quý
ròm cũng buồn cười, nhưng cố nén. Chỉ có Tiểu Long là
không cười nổi. Cú ném hụt vừa rồi khiến nó buồn
vô hạn. Nó càng buồn hơn khi người đàn ông nhanh chóng
trấn tĩnh nhặt lên quả bóng và kịp với lấy hai gói
mì trên quầy phần thưởng đem tới trước mặt nó:
-
Cháu lấy cái này vậy nhé!
Tiểu
Long cầm lên hai gói mì, thiểu não quay sang Quý ròm:
-
Về đi!
-
Sao lại về? - Quý ròm phản đối.
Nhỏ
Hạnh móc ra ba ngàn xòe trước mặt:
-
Long cứ ném nữa đi! Hạnh còn tiền đây nè!
Tiểu
Long liếc mấy tờ bạc:
-
Ba ngàn thì chẳng ăn thua gì! Muốn ném năm cú phải có
đủ năm ngàn kia!
-
Em biếu anh hai ngàn nè!
Một
giọng nói lạ hoắc bất thần vang lên. Kèm theo là một
cánh tay nhỏ xíu chìa ra, vung vẩy tờ bạc hai ngàn.
Tiểu
Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh ngạc nhiên quay đầu nhìn và
cả ba nhận ra ngay thằng nhóc đi trên chiếc pédalo tuột
xích khi nãy.
Hóa
ra cuộc thách đấu giữa bọn Tiểu Long và người chủ
gian trò chơi ngay từ đầu đã thu hút sự chú ý của
những người chung quanh. Ngay cả những kẻ đang ném lon
bên cạnh cũng ngừng chơi để tập trung theo dõi màn
"quyết đấu" của bọn Tiểu Long. Khách dạo chơi
đi ngang, thấy đông người tụ tập, cũng tò mò dừng
lại ghé mắt.
Bọn
nhóc đi trên chiếc pédalo bị nạn tham gia vào đám khán
giả này từ lâu nhưng mãi để đầu óc vào cuộc chơi
càng lúc càng căng thẳng, bọn Quý ròm không phát hiện
ra.
Tiểu
Long cảm động nhìn vị khán giả nhỏ tuổi:
-
Cám ơn em! Nhưng anh không chơi nữa đâu!
-
Sao vậy? - Thằng nhóc trố mắt - Em thấy anh ném giỏi
lắm mà!
-
Nhưng ném trúng năm lần liên tiếp là chuyện không thể
được!
Tiểu
Long nhăn nhó đáp. Rồi thấy đôi mắt đen láy đang nhìn
mình với vẻ thất vọng, Tiểu Long xoa vai thằng bé, nói
thêm:
-
Nhưng anh không chịu thua đâu! Anh sẽ về tập luyện cho
thật giỏi, rồi sẽ trở lại đây!
Thằng
nhóc tươi cười:
-
Hôm đó em sẽ đến đây ủng hộ anh! - Ðang nói, nó chợt
nhớ ra một điều liền nhíu mày hỏi - Nhưng chừng nào
anh mới trở lại đây?
-
Anh cũng chả biết! - Tiểu Long đưa tay quệt mũi - Nhưng
chắc chắn anh sẽ trở lại!
No comments:
Post a Comment