Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 2
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tiểu
Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh dung dăng dung dẻ khắp khu Ðầm
Sen rộng lớn đến hơn một tiếng đồng hồ.
Coi
khủng long phun lửa chán, chúng thuê pédalo đạp ra giữa
đầm. Gió lồng lộng quanh người nghe mát lạnh.
Nhỏ
Hạnh hỏi Tiểu Long:
-
Long hết căng thẳng chưa?
-
Căng thẳng gì?
-
Mấy bài đại số đó!
Tiểu
Long bẽn lẽn:
-
Căng thẳng gì đâu!
Quý
ròm "xì" một tiếng:
-
Tao thấy mày ngồi học mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà
không căng thẳng?
Bị
Quý ròm "sửa gáy", Tiểu Long giả vờ quay mặt
đi chỗ khác. Bỗng nó tròn mắt kêu lên:
-
Coi kìa!
-
Gì vậy?
Quý
ròm và nhỏ Hạnh cùng vọt miệng hỏi. Rồi nhìn theo tay
chỉ của Tiểu Long, cả hai lập tức nhận ra ngay một
chiếc pédalo đang tròng trành trên mặt nước.
-
Ðạp lại gần coi! - Quý ròm ra lệnh.
Nói
xong, sực nhớ ra mình đang là "thuyền trưởng"
chính, nó vội vàng kéo cần lái và nhấn mạnh bàn đạp.
Bên cạnh, Tiểu Long cũng cong lưng đạp phụ.
Trên
chiếc pédalo bị nạn lố nhố bốn, năm đứa nhóc cỡ
tuổi nhỏ Diệp. Chúng đang hò hét kêu cứu inh ỏi, còn
hai đứa con gái trong bọn thì sợ hãi khóc rống.
Thấy
bọn Tiểu Long đến gần, tụi nhóc mừng rỡ hét ầm:
-
Cứu tụi em với!
-
Cho tụi em qua thuyền các anh với!
Vừa
la ỏm tỏi, tụi nhóc vừa đổ xô qua một bên khiến
chiếc pédalo đột ngột nghiêng hẳn đi.
Tiểu
Long xanh mặt ngó Quý ròm:
-
Giờ sao mày?
Còn
nhỏ Hạnh thì quýnh quíu níu tay áo Tiểu Long:
-
Tấp vào cho tụi nhỏ qua đi!
-
Không được! - Quý ròm gạt phắt, rồi quay sang tụi nhóc
đang nhốn nháo, nó cao giọng ra lệnh - Các em trở về
chỗ cũ ngay đi! Nếu không, thuyền sẽ lật bây giờ!
Nghe
dọa, tụi nhóc hoảng hốt líu ríu lui vào trong. Nhờ vậy,
chiếc pédalo nhanh chóng lấy lại thanh bằng.
-
Nghe đây nè! - Quý ròm tiếp tục lên tiếng trấn an -
Thuyền các em không chạy được chỉ là do tuột xích
thôi, chẳng phải hỏng hóc gì ghê gớm! Không chạy được
nhưng nhờ có phao hai bên, nó sẽ không bao giờ chìm, nếu
các em ngồi im đừng nháo nhào chạy qua chạy lại!
Quý
ròm nói đến đây, mặt mày tụi nhóc đã lộ vẻ yên
tâm. Hai đứa con gái cũng thôi khóc. Chúng bình tĩnh mở
to mắt chờ "vị cứu tinh" nói tiếp.
Khẽ
liếc nhỏ Hạnh một cái, Quý ròm hắng giọng:
-
Nhưng các em cũng không thể qua bên thuyền tụi anh được!
Chất lên đông quá, thuyền sẽ chìm ngay tức khắc!
Quý
ròm nói vừa dứt câu, tụi nhóc đã nhao nhao:
-
Chẳng lẽ tụi em ngồi hoài ở đây?
-
Thế thì không được rồi! Em phải về nhà, nếu không
mẹ em sẽ đi tìm!
-
Hu hu!
Một
đứa con gái lo lắng bật lên tiếng khóc thút thít.
Quý
ròm lại phải nạt:
-
Tụi mày có im mồm đi không! - Lần này nó nổi cáu,
chẳng buồn "anh anh, em em" như ban đầu nữa -
Ngồi yên đó, chờ tụi tao kêu thuyền cứu hộ chạy ra
kéo vào!
Rồi
sợ tụi nhóc cuống lên chạy loạn, nó đe thêm:
-
Ðứa nào nhúc nhích, thuyền lật ráng chịu à!
Ðến
khi thấy tụi nhóc sợ hãi ngoan ngoãn ngồi im, Quý ròm
mới thở phào bẻ tay lái cùng Tiểu Long đạp pédalo quay
vào bờ.
Sau
khi nghe tụi Quý ròm thông báo sự việc, chiếc ca-nô cứu
hộ đậu sẵn ven bờ vội vàng phóng ra giữa đầm.
Nhỏ
Hạnh rụt cổ nhìn Quý ròm:
-
Ghê quá hén?
-
Ghê gì?
-
Chiếc thuyền của tụi nhỏ đó! Suýt chút nữa là lật
rồi!
Quý
ròm cười:
-
Nói vậy chứ dễ gì lật!
-
Bây giờ sao? - Nhỏ Hạnh lại hỏi.
-
Sao là sao?
-
Mình đứng đây hay về?
Quý
ròm trố mắt:
-
Ðứng đây làm chi?
Nhỏ
Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi:
-
Chờ tụi nhỏ vô!
Thoạt
đầu Quý ròm không hiểu bạn mình đợi tụi nhóc để
làm gì, nhưng khi nhác thấy vẻ mặt bồn chồn của nhỏ
Hạnh, nó hiểu ngay.
-
Trời đất! - Quý ròm phì cười - Không sao đâu mà! Người
ta kéo cái "ào" là tụi nhỏ vào tới nơi liền!
Nói
vậy nhưng Quý ròm vẫn đứng lại cùng Tiểu Long và nhỏ
Hạnh ngóng cổ trông ra giữa đầm. Mãi đến khi thấy
chiếc ca-nô và chiếc pédalo nối đuôi nhau lướt sóng
vào gần tới bờ, nhỏ Hạnh mới nắm tay hai bạn kéo
đi.
-
Hạnh này! - Vừa rảo bước về phía cổng, Quý ròm vừa
bỡn cợt - Năm đứa nhỏ khi nãy hoặc năm đứa còm nhỏm
còm nhom như tôi đứng lệch về một bên trên chiếc
pédalo thì không sao, nhưng nếu thay vào đó là năm đứa
"gầy khẳng gầy kheo" như thằng Tiểu Long nhà
mình thì Hạnh có tưởng tượng được điều gì sẽ xảy
ra không?
Biết
Quý ròm muốn trêu Tiểu Long, nhỏ Hạnh khoái chí hưởng
ứng ngay:
-
Chiếc pédalo sẽ lật nhào.
-
Gì nữa?
-
Năm "thằng Tiểu Long" sẽ rơi tõm xuống đầm.
-
Năm "thằng Tiểu Long" có biết bơi không?
-
Hình như là không.
-
Thế thì chuyện gì sẽ xảy ra?
-
Năm tên sẽ uống căng năm bụng nước.
Quý
ròm khịt mũi:
-
Chỗ này thì Hạnh đoán sai rồi!
-
Sai?
-
Ừ, không phải năm tên mà cả thành phố đều bị uống
nước.
-
Cả thành phố?
-
Chứ sao! - Quý ròm thản nhiên - Một "thằng Tiểu
Long" rơi xuống đầm là đã chí nguy, đằng này năm
đứa "ốm nhách" như nó cùng rơi xuống một lúc
thì chắc chắn nước sẽ tràn lên bờ và thành phố sẽ
bị ngập lụt ngay tức khắc!
Lời
giải thích của Quý ròm khiến nhỏ Hạnh bưng miệng cười
khúc khích.
Nhưng
nhân vật chính bị châm chọc là Tiểu Long thì chẳng
thấy có một phản ứng gì.
Quý
ròm thắc mắc ngoảnh cổ dòm sang và ngạc nhiên chẳng
thấy Tiểu Long đâu:
-
Ủa, Tiểu Long đâu rồi?
-
Long mới vừa đi bên cạnh Hạnh đây mà! - Nhỏ Hạnh
tròn xoe mắt, nó cũng chẳng rõ Tiểu Long biến đi đằng
nào.
Sau
khi ngoái cổ nhìn dáo dác một hồi, cả hai phát hiện
bạn mình đang đứng chôn chân bên vệ đường, mắt nhìn
sững vào một gian trò chơi dựng sơ sài trên bãi cỏ.
Quý
ròm và nhỏ Hạnh khẽ đưa mắt nhìn nhau rồi vội vã
quay ngược trở lại.
-
Long đứng đây làm gì thế? - Nhỏ Hạnh sờ tay lên vai
bạn, tò mò hỏi.
Tiểu
Long không trả lời. Nó cứ thẫn thờ nhìn vào gian trò
chơi như thể tâm trí nó đang bị hút chặt vào đó.
-
Muốn chơi thì vào chơi chớ làm gì đứng trơ như phỗng
thế! - Quý ròm bực mình xẳng giọng.
Tiếng
gắt gỏng của Quý ròm làm Tiểu Long bừng tỉnh. Nó nhìn
hai bạn, vẻ bẽn lẽn. Rồi quay sang Quý ròm, nó liếm
môi nói khẽ:
-
Mày nhìn kìa!
Quý
ròm nhìn vào gian trò chơi rồi quay ra:
-
Người ta đang chơi trò ném lon chứ có gì đặc biệt
đâu!
-
Ở quầy phần thưởng ấy!
Quý
ròm nhìn vào quầy phần thưởng, vẫn chẳng thấy gì.
-
Có gì lạ đâu? - Nó chép miệng.
Tiểu
Long chỉ vào góc quầy:
-
Con gấu bông kìa!
-
À!
Quý
ròm "à" một tiếng và lại đảo mắt nhìn vào
trong. Lần này nó đã trông thấy con gấu bông trắng đốm
đen nằm trong góc quầy bên cạnh chiếc giá gỗ nhiều
tầng chất đầy xà phòng, mì gói, kem đánh răng và các
thứ linh tinh khác. Con gấu bông nằm tít trong góc, chốc
chốc lại bị những bóng người qua lại che khuất, nên
thoạt đầu nó không nhận ra.
Quý
ròm liếc Tiểu Long:
-
Nhỏ Oanh em mày thích con gấu này đây hả?
-
Con khác! - Mắt Tiểu Long vẫn không rời quầy phần
thưởng - Con kia trong cửa hàng Sao Mai! Nhưng con này cũng
từa tựa như vậy!
-
Vậy thì mình vào chơi! - Quý ròm kéo tay bạn - Biết đâu
mình chơi thắng sẽ trúng thưởng con gấu bông này!
Không
đợi giục đến lần thứ hai, Tiểu Long háo hức đi theo
bạn.
Nhỏ
Hạnh lẽo đẽo phía sau, luôn miệng hỏi dồn:
-
Vô đây chi vậy?
Quý
ròm quay lại:
-
Vô chơi trò ném lon!
-
Tự dưng lại chơi trò ném lon? - Giọng nhỏ Hạnh có vẻ
phật ý.
-
Mình phải đem về cho bằng được con gấu bông kia! - Rồi
thấy nhỏ Hạnh vẫn ngơ ngác, Quý ròm lật đật nói
thêm - Em gái của Tiểu Long thích con gấu bông này lắm!
Quý
ròm giải thích qua loa nhưng nhỏ Hạnh đã hiểu ngay vấn
đề. Nó không thắc mắc nữa, chỉ rảo chân cố bước
nhanh hơn.
Tới
trước gian hàng, Quý ròm móc túi lấy ra tờ một ngàn
chìa về phía người đàn ông râu rậm đứng bên trong:
-
Chú ơi, bán cho tụi cháu mấy quả bóng!
Khi
người chủ gian trò chơi bước đi, cả bọn mới phát
hiện ông ta bị thọt chân. Ông cà nhắc đi lại chỗ
chiếc giỏ đựng bóng, lấy ra năm quả bóng nhựa đủ
màu đặt xuống thanh gỗ rộng bản trước mặt bọn trẻ:
-
Này, các cháu cố ném cho trúng nhé!
Cả
ba đứa trẻ không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn lên mục
tiêu.
Sát
bức vách phía sau, một thanh gỗ dài treo lơ lửng cách
mặt đất gần hai mét, trên có đặt một dãy dài các
lon sữa rỗng.
Cứ
hai lon đặt kế nhau lại có một lon chồng lên trên tạo
thành một hình tam giác. Trên thanh gỗ cao cao kia có tất
cả mười chồng lon như vậy. Chỉ cần ném quả bóng
nhựa trúng chồng lon, bất cứ chồng nào, sao cho cả ba
cái lon đều rơi xuống đất là thắng cuộc.
Mặc
dù chưa chơi trò này lần nào nhưng sau một hồi quan sát
những người chung quanh, Quý ròm đã nắm bắt ngay luật
chơi. Nó quay sang Tiểu Long:
-
Bây giờ ai ném trước? Hay là ném cùng lúc?
Tiểu
Long khịt mũi:
-
Mày ném trước đi!
Quý
ròm đưa quả bóng ra phía sau và ngã người lấy trớn.
Quả bóng nhẹ, lại hơi lớn nên nó phải bấu chặt mấy
ngón tay, sợ quả bóng tuột ra.
Sau
khi nheo mắt ngắm nghía cẩn thận, Quý ròm vung tay ném
vụt một phát. Quả bóng bay vù đi và chạm vào bức vách
phía sau đánh "bộp" một cái. Những chiếc lon
vẫn đứng trơ trơ.
Tiểu
Long thở dài:
-
Quả bóng bay cách mục tiêu có đến một mét là ít!
Còn
nhỏ Hạnh thì bụm miệng cười hích hích:
-
Ném vậy mà cũng đòi ném!
Quý
ròm đỏ mặt. Nó nhặt một quả bóng khác chìa tới
trước mặt nhỏ Hạnh:
-
Hạnh ngon thì ném thử coi!
Không
khách sáo, nhỏ Hạnh cầm lấy quả bóng. Cũng như Quý
ròm, nó nheo nheo mắt nhìn dãy lon trước mặt rồi mím
môi ném mạnh. Và cũng như Quý ròm, quả bóng của nhỏ
Hạnh nhất định không chịu lao về phía mấy chồng lon
mà bay tuốt lên cao.
Tới
phiên Quý ròm chọc quê. Nó ôm bụng:
-
Hạnh ném hay quá!
-
Xạo đi! - Nhỏ Hạnh nghi ngờ - Ném trật mà hay?
-
Chứ sao? - Quý ròm cười hì hì - Hạnh ném rớt một con
chim rồi kìa!
Biết
Quý ròm có ý trêu mình ném quả bóng bay tuốt lên trời,
nhỏ Hạnh nguýt một cái dài:
-
Xí! Quý làm như Quý giỏi lắm vậy!
Rồi
quay sang Tiểu Long, nó giục:
-
Long ném đi! Ráng ném cho trúng à nghen!
Tiểu
Long không nói không rằng. Nó lầm lì nhặt lên quả bóng
và khẽ bóp một cái. Bàn tay của Tiểu Long to hơn tay của
nhỏ Hạnh và Quý ròm nên nó cầm quả bóng rất vừa
vặn.
-
Trúng không mày? - Quý ròm hồi hộp hỏi.
-
Không biết nữa! - Tiểu Long nhếch mép - Nhưng tao sẽ cố!
Nãy
giờ Tiểu Long lặng lẽ ước lượng khoảng cách và theo
dõi đường bay của quả bóng. Nó có cảm giác hai bạn
mình đứng gần quá và cánh tay khi vung ra hơi bị chếch
lên trên. Vì vậy nó đứng lùi ra cách bức vách ngăn
phía trước chừng một mét và cố giữ tư thế thật
vững chãi.
-
Ðứng xa vậy mày? - Quý ròm xuýt xoa.
Tiểu
Long làm như không nghe thấy. Mắt vẫn nhìn thẳng vào mục
tiêu, nó nghiêng người lấy đà và vung tay ném mạnh.
Như
một viên đạn đại bác vọt ra khỏi nòng, quả bóng xẹt
một cái và đập "đốp" vào thanh gỗ, bắn ngược
trở lại. Sức ném của Tiểu Long rất mạnh, do đó khi
văng trở lại, quả bóng lao đi với một tốc độ khủng
khiếp không thua gì lúc ném ra. Quý ròm và nhỏ Hạnh chỉ
kịp thấy nhoáng một cái, quả bóng đã vọt qua dãy đầu
người lố nhố, bay tuốt ra ngoài bãi cỏ.
Nhỏ
Hạnh tặc lưỡi tiếc rẻ:
-
Long ném cao một chút xíu nữa là trúng rồi!
Quý
ròm chạy theo nhặt quả bóng, lát chạy về, miệng hít
hà:
-
Tiếc quá, tiếc quá! Suýt tí nữa được con gấu bông
rồi!
Tiểu
Long vẫn không nói gì, chỉ liếm môi. Sự khao khát chiến
thắng khiến cổ nó khô lại. Tuy bề ngoài nó có vẻ
thản nhiên nhưng thật ra so với hai bạn, sự thôi thúc
trong lòng nó mãnh liệt hơn nhiều. Cứ mỗi lần liếc về
phía con gấu bông đằng góc quầy, Tiểu Long lại nhớ
đến vẻ mặt thẫn thờ của nhỏ Oanh và bất giác nghe
đầu mình nóng ran...
No comments:
Post a Comment