Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 4
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Vườn
thì phải cây cối xum xuê, nếu không cũng phải trăm hoa
khoe sắc. Ðằng này mảnh đất nhà nó chỉ trồng lèo
tèo dăm bụi chuối kế hàng rào, sát với vách tường
nhà đối diện.
Lúc
bình thường, Tiểu Long chẳng bao giờ la cà lại chỗ
những bụi chuối này, trừ những khi mót tiểu đột xuất
không kịp chạy vô nhà. Nó chỉ quanh quẩn ở khu vực
giữa sân nơi những bao cát treo lủng lẳng để huỳnh
huỵch luyện quyền luyện cước.
Nhưng
mấy hôm nay tình thế lại khác hẳn. Hễ tót ra vườn là
Tiểu Long chạy ngay lại chỗ mấy gốc chuối. Bây giờ
đó là nơi chốn nó gắn bó mật thiết nhất. Nó đang
mượn mấy thân chuối để luyện tài xạ tiễn.
Tiểu
Long lấy mũi dao khắc lên các thân chuối những vòng tròn
nhỏ, cách mặt đất gần hai mét, bằng đúng tầm cao của
những chồng lon nơi gian hàng trò chơi của người đàn
ông râu rậm. Rồi lùi ra xa cũng với một khoảng cách
bằng khoảng cách hôm nọ giữa các chồng lon và nó, Tiểu
Long bắt đầu lôi quả bóng nỉ trong túi quần ra, nheo
mắt ném.
Tiểu
Long hiểu rằng nếu không luyện thành tuyệt kỹ "bách
phát bách trúng" thì chỉ tổ đem tiền "nướng"
hết vào trò chơi ném lon này mà chẳng mong gì sờ được
vào bộ lông của con gấu bông nọ.
Vì
vậy, chiều nào nó cũng ra vườn ném rã cả tay.
Anh
Tuấn và anh Tú thắc mắc, nó thản nhiên đáp:
-
Em luyện gân tay!
Anh
Tuấn tỏ ý nghi ngờ:
-
Ai lại luyện gân tay bằng cách như vậy!
-
Thầy em bảo thế mà lại!
Cái
kiểu "luyện gân tay" kỳ quặc của Tiểu Long
khiến hai ông anh bán tín bán nghi nhưng thấy nó đem thầy
ra làm bằng chứng nên chả ai hỏi tới hỏi lui nữa.
Nhỏ
Oanh thắc mắc, Tiểu Long lại giải thích kiểu khác:
-
Tao tập ném... chim.
Nhỏ
Oanh ngơ ngác:
-
Chim ở đâu mà ném?
-
Chim ở trên trời chứ đâu!
-
Anh chỉ giỏi xạo! - Nhỏ Oanh cười hích hích - Chim bay
trên trời làm sao ném trúng được?
-
Mày ngốc quá! - Tiểu Long khịt mũi - Tao đâu có ném lúc
nó đang bay! Tao đợi nó đậu xuống rồi mới ném chớ
bộ!
Nhỏ
Oanh vẫn gân cổ:
-
Nhưng em chả thấy ai ném chim bao giờ cả! Người ta chỉ
bắn chim bằng ná thôi!
-
Bắn bằng ná ai bắn chả được! - Tiểu Long bĩu môi -
Ném chim bằng quả bóng mới là khó! Vì vậy mà tao phải
tập!
Nghe
Tiểu Long giảng giải một hồi, nhỏ Oanh bắt đầu cảm
thấy bùi tai. Nó không vặn vẹo nữa. Mà ngồi im trên
chiếc ghế gỗ, thô lố mắt nhìn anh nó tập... ném chim.
Từ
hôm đó, chiều nào nhỏ Oanh cũng lẽo đẽo theo Tiểu
Long ra vườn.
Thấy
vậy, Tiểu Long khoái lắm. Có được một vị khán giả
trung thành lúc nào cũng tò tò đi theo xem mình tập luyện,
Tiểu Long hăng hái hẳn lên.
Nhưng
vị khán giả nhiệt tình kia chỉ ngồi im được ba buổi
đầu. Ðến bữa thứ tư, nhỏ Oanh bắt đầu mở miệng
gạ:
-
Anh Long nè!
-
Gì?
-
Nhà bạn em ấy mà!
-
Nhà bạn mày sao?
-
Nhà nó có một cây xoài cao lắm!
-
Vậy hả? - Giọng Tiểu Long hờ hững.
Nhỏ
Oanh cố cất cao giọng:
-
Cây xoài nhà nó toàn những trái là trái!
Nhưng
Tiểu Long chẳng tỏ vẻ gì chú ý đến những trái xoài
ở nhà bạn nhỏ Oanh. Giọng nó vẫn thờ ơ:
-
Vậy hả?
Thái
độ của ông anh khiến nhỏ Oanh phát bực. Nhưng nó cố
nén, hạ giọng rủ:
-
Hôm nào anh với em đến chơi nhà nó đi!
-
Nhà bạn mày ấy hả?
-
Ừ.
Tiểu
Long nhún vai:
-
Nhưng tao đâu có quen nó!
-
Cần gì quen! - Nhỏ Oanh chớp mắt - Anh tới... ném xoài
giùm tụi em!
Tới
đây thì Tiểu Long vỡ lẽ. Nó quay lại tròn mắt nhìn
nhỏ Oanh:
-
Hóa ra mày định nhờ tao chuyện ấy đấy?
Nhỏ
Oanh liếm môi:
-
Xoài nhà bạn em ngọt lắm...
Nhỏ
Oanh khôn ngoan "quảng cáo" khiến Tiểu Long nuốt
nước miếng đánh "ực" một cái. Nhưng nó nhất
quyết không để bị dụ dỗ:
-
Tao tập ném chim chứ đâu có tập ném xoài!
-
Chim hay xoài gì cũng vậy thôi! - Nhỏ Oanh tiếp tục gạ
gẫm - Thậm chí ném xoài còn dễ hơn ném chim! Chim nó
nhúc nhích chứ xoài đâu có nhúc nhích!
Sự
so sánh của nhỏ Oanh tuy đơn giản nhưng thật khó bắt
bẻ. Thật ra Tiểu Long cũng rất thích ăn xoài, nhất là
thứ "xoài nhà bạn em ngọt lắm" như nhỏ Oanh mô
tả. Nhưng Tiểu Long không dám nhận lời. Nó sợ mình ném
trật sẽ làm trò cho bọn con gái. Mục tiêu thực sự của
nó là những chồng lon ở gian hàng trò chơi trong công
viên Ðầm Sen kia. Chứ nó tha thiết cóc gì trò ném chim.
Ném chim là nó chỉ bịa. Nhưng nhỏ Oanh lại tin lấy tin
để, thế mới khổ!
Tiểu
Long loay hoay cả buổi vẫn chưa nghĩ ra cách nào từ chối.
Trong khi đó nhỏ Oanh cứ luôn miệng giục "Hôm nào
anh đi với em nhé!" khiến nó cứ cuống cả lên.
Ðang
thập phần bối rối, mắt Tiểu Long chợt sáng lên:
-
Tao không đi được đâu!
-
Sao vậy? - Mặt nhỏ Oanh xịu xuống.
-
Ném xoài khó lắm! - Tiểu Long tặc lưỡi - Khó gấp ngàn
lần trò ném chim lận!
Rồi
trước vẻ mặt ngơ ngác của nhỏ em, nó hùng hồn giải
thích:
-
Lũ chim tuy nhúc nhích nhưng ném trúng là tụi nó rớt
liền. Còn trái xoài dù sao cũng có cái cuống. Cái cuống
dính chặt vào cành cây. Dẫu tao có ném trúng hai ba lần,
trái xoài chưa chắc đã rớt mà có khi còn nát bét ra
không chừng!
Nhỏ
Oanh tất nhiên không tin là trái xoài khi bị ném trúng lại
không chịu rớt. Dù sao cái cuống xoài cũng không phải
là cọng kẽm. Nó giòn, dễ gãy thí mồ. Nhưng thấy ông
anh mình có vẻ chẳng tha thiết gì với chuyện ném xoài
nên nhỏ Oanh chẳng buồn ép uổng hay vặn vẹo. Nó chỉ
ngồi thừ ra một cách ấm ức.
Chính
vì nỗi ấm ức đó mà một hôm không hiểu Tiểu Long
luyện ném chim cách sao, quả bóng lại đập vào thân
chuối bắn ngược trở lại trúng ngay vào trán nhỏ Oanh,
nó liền bụm mặt khóc bù lu bù loa khiến chàng võ sĩ
nhà ta điếng hồn.
-
Mày bỏ tay ra tao xem thử nào! - Tiểu Long cúi lom khom
trước mặt nhỏ Oanh, lo lắng nói.
Nhỏ
Oanh không những không buông tay, lại còn ngoác miệng kêu
lớn:
-
Ui da, đau quá!
Tiểu
Long nghe bụng nóng ran. Nó càng khom người xuống:
-
Thì mày bỏ tay ra đi!
Nhỏ
Oanh mếu máo:
-
Ðau quá, không bỏ được!
Tiểu
Long càng quýnh. Nó nuốt nước bọt:
-
Mày nghe đau lắm hả?
-
Ðau lắm! - Giọng nhỏ Oanh nức nở - Chắc em vỡ sọ
mất!
Giọng
nhỏ Oanh rõ là cái giọng muốn ăn vạ. Tuy nghi hoặc
nhưng Tiểu Long không nén nổi phập phồng. Nó cứ luôn
miệng khẩn khoảng:
-
Thì mày bỏ tay ra cho tao xem đi! Hé ra một tí cũng được!
Ðợi
Tiểu Long năn nỉ muốn sùi bọt mép, nhỏ Oanh mới từ
từ hé tay ra.
Tiểu
Long nhìn sững vào trán nhỏ em, rùng mình khi nghĩ đến
cảnh cái trán vỡ toác. Nhưng trán nhỏ Oanh vẫn lành lặn
như thường. Cũng không hề dây một chút máu.
Tiểu
Long thở phào:
-
Không hề gì đâu! Trán mày chỉ bị u một cục thôi!
-
U một cục mà anh bảo không hề gì! - Nhỏ Oanh vừa thút
thít vừa nhăn mặt rờ rẫm chỗ sưng.
Biết
lúc này càng đôi co càng bất lợi, Tiểu Long không buồn
cãi cọ. Nó chỉ nói:
-
Mày ngồi đó để tao chạy vào nhà kiếm chai dầu ra xức!
Rồi
không đợi nhỏ Oanh kịp có ý kiến, Tiểu Long ba chân
bốn cẳng chạy vụt đi.
Lục
lọi trong tủ thuốc một hồi, Tiểu Long tìm thấy chai
dầu khuynh diệp. Nhưng nó mới cầm chai dầu trong tay, vừa
quay lưng chưa kịp bước đi thì ba đã lù lù ôm thùng đồ
nghề đi vô.
Sao
hôm nay ba về sớm thế nhỉ? Tiểu Long thấp thỏm nhủ
bụng và lấm lét nhìn ba.
Như
không hề hay biết gì, ba đặt thùng đồ nghề xuống
đất, chậm rãi quệt mồ hôi trán và nhìn Tiểu Long,
hỏi:
-
Con đang làm gì thế?
Tiểu
Long ấp úng:
-
Dạ, con kiếm chai dầu.
-
Dầu à? - Ba ngồi xuống đi-văng - Con mới bị té hay sao?
Nghe
ba hỏi vậy, Tiểu Long mừng rơn. Nó đã định gật đầu
đại cho xong. Nhưng rồi sợ ba hỏi tiếp té chỗ nào đưa
ba xem thì chẳng biết lấy "bằng cớ" đâu để
trưng ra, nó đành bấm bụng đáp:
-
Em Oanh té chứ không phải con!
Nghe
đến nhỏ Oanh, ba đứng bật ngay dậy, vẻ lo âu:
-
Oanh à? Nó làm sao mà té?
-
Nó có làm sao đâu! - Tiểu Long gãi đầu - Nó chỉ bị
trượt chân thôi!
-
Trượt chân mà con bảo là không làm sao! - Ba có vẻ phật
ý - Thế nó đang ở đâu?
-
Nó ở đằng sau vườn! - Tiểu Long cắn môi đáp, nó hít
một hơi dài để tự trấn tĩnh.
Ba
đi ngay ra vườn.
Tiểu
Long lẽo đẽo đi theo, chân nặng như đeo chì.
Ba
bước thẳng lại chỗ nhỏ Oanh ngồi. Chưa tới nơi, ba
đã lật đật hỏi:
-
Con bị làm sao thế hả con?
Nhỏ
Oanh quay lại, chưa kịp đáp, ba đã kêu lên:
-
Ôi, trán con làm sao thế kia?
Ðã
nín khóc, nghe ba hỏi, nhỏ Oanh bất giác rơm rớm mắt:
-
Anh Long ném trúng con!
-
Thằng Long ném? - Ba sửng sốt - Nó ném bằng gì?
Nhỏ
Oanh sụt sịt:
-
Ảnh ném bằng quả bóng!
Ba
quay sang Tiểu Long lúc này đang đứng như trời trồng,
mặt tái mét.
-
Thế đấy! - Ba hừ mũi - Vậy mà dám bảo là em té!
Tiểu
Long vẫn đứng im, chỉ có những ngón chân ngọ nguậy
một cách khổ sở.
-
Sao con lại ném em? - Ba lại gằn giọng.
-
Con đâu cố ý ném nó! - Tiểu Long liếm cặp môi khô rang
- Con ném vào cây chuối đằng kia, thế là quả bóng văng
ngược lại trúng phải nó!
Ba
nhìn nhỏ Oanh:
-
Anh Long nói đúng không?
Nhỏ
Oanh đưa tay quệt nước mắt:
-
Dạ đúng.
Ba
đã định phạt Tiểu Long, nhưng tình huống lại bất ngờ
xoay ra như vậy, ba đành thở dài bảo:
-
Ðưa chai dầu đây!
Biết
giông bão đã trôi qua, Tiểu Long sốt sắng chìa chai dầu
trong tay ra.
Một
chân quỳ một chân ngồi, ba thấm dầu vào những đầu
ngón tay và se sẽ thoa lên chỗ sưng trên trán nhỏ Oanh.
Nhỏ
Oanh không bỏ lỡ dịp may để nhõng nhẽo. Nó cứ "ui
da" luôn mồm khiến bụng Tiểu Long cứ giật thon
thót.
-
Không sao đâu! - Ba nhẹ nhàng trấn an - Chỉ đau một chút
xíu thôi, rồi sẽ khỏi ngay ấy mà!
Xức
dầu xong, ba đứng dậy định bỏ vào nhà nhưng không
hiểu sao đến phút chót, ba lại nhìn về phía những bụi
chuối. Tiểu Long nhìn theo ánh mắt ba, tim thót lại.
Quả
nhiên, ba hỏi, sau một thoáng trầm ngâm:
-
Con làm gì với những bụi chuối thế?
Tiểu
Long chột dạ:
-
Con có làm gì đâu!
-
Thế những vòng tròn khắc trên thân chuối kia là những
vòng gì?
-
Ờ... ờ...
Tiểu
Long không biết phải giải thích như thế nào. Nó cứ "ờ,
ờ" cả buổi khiến ba sốt ruột:
-
Làm gì con cứ "ờ, ờ" mãi thế? Những vòng đó
là những vòng gì?
Lần
này thì nhỏ Oanh vọt miệng đáp thay:
-
Cái đó là để anh Long tập ném đấy!
-
Tập ném? - Ba ngạc nhiên.
-
Dạ, - Nhỏ Oanh nhanh nhẩu - Ảnh đang tập ném chim!
-
Tập ném chim? Lại trò kỳ quặc gì nữa thế này! - Ba
làu bàu, rồi quay sang Tiểu Long, ba nghiêm nghị nói -
Trong ba anh em trai, con là người duy nhất còn được học
hành. Do đó con phải cố gắng học thật tốt để tương
lai con sau này được sáng sủa, đồng thời để làm
gương cho em con. Con thích học võ thì cứ học, ba không
cấm. Võ nghệ giúp cho thân thể được tráng kiện, đó
là điều tốt. Nhưng ba không muốn con bày thêm ra những
trò nghịch như ném chim, ném cá gì đó, vừa ảnh hưởng
đến thời gian học tập vừa gây ra những chuyện không
hay!
Tiểu
Long cuối đầu đứng nghe, đau xót hiểu mình bị rầy
oan nhưng chẳng thể biện bạch.
Nó
tập ném đâu phải với mục đích ném chim hay ném cá như
ba vẫn tưởng. Nó cũng chẳng phải là đứa ưa nghịch
ngợm hay quấy phá. Nó chỉ có một ước mơ cháy bỏng
là làm sao đem con gấu bông về cho nhỏ Oanh thôi. Nhà nó
nghèo, không có tiền mua đồ chơi cho em gái nó. Do đó mà
nó phải cố. Do đó mà mỗi buổi chiều nó phải ra vườn
kiên trì tập ném đến rã rời cả gân cốt.
Nhưng
trước khi chiến thắng trong cuộc "thách đấu"
với người chủ gian hàng trò chơi kia, Tiểu Long không
thể hở môi cho bất cứ ai trong nhà về dự định của
mình. Nói ra khác chi là vòi vĩnh. Và chắc chắn ba mẹ nó
sẽ buồn. Anh Tuấn anh Tú cũng sẽ buồn. Vì trong khi chạy
ăn từng bữa mà vẫn còn thiếu trước hụt sau, mọi
người đào đâu ra một khoản tiền lớn như thế để
mua giấc mơ cho em gái nó!
Tiểu
Long cũng không thể tiết lộ với nhỏ Oanh những toan
tính của mình. Bởi tự trong thâm tâm, nó không tin chắc
mình sẽ ném đổ năm chồng lon liên tiếp. Hiện nay nó
đang cố hết sức để đạt đến điều đó nhưng kết
quả cuối cùng sẽ như ý muốn hay không thì nó không tài
nào biết chắc. Do đó, nó ngậm tăm. Nói ra bây giờ, nhỡ
không thực hiện được, nhỏ Oanh sẽ càng hụt hẫng.
Hoài công chờ đợi một điều gì đó để rốt cuộc
nhận ra điều đó không bao giờ đến thì tội nghiệp
biết bao!
Chính
vì những lẽ đó mà khi bị ba nghiêm giọng rầy la, Tiểu
Long vẫn không nói gì. Nó chỉ cúi gầm mặt xuống đất,
môi cắn chặt và trên khóe mắt nó, những giọt lệ nóng
bỏng đang nghẹn ngào, lặng lẽ ứa ra.
No comments:
Post a Comment