Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 5
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Sau
vụ đó, Tiểu Long không luyện ném bóng ở nhà nữa. Bây
giờ nó tập ném trên trường.
Khi
tiếng trống ra chơi "tùng, tùng" vang lên, nó kéo
áo Quý ròm. Thế là hai đứa nhét vội nhét vàng tập vở
vào ngăn bàn rồi ba chân bốn cẳng chuồn ra sau hè.
Tiểu
Long cố tình không rủ nhỏ Hạnh. Nhớ đến bộ mặt mếu
máo của nhỏ Oanh mấy hôm trước, nó đâm chột dạ. Bọn
con gái là chúa hay nhè! Tiểu Long nghĩ bụng, mặc dù nó
chưa thấy nhỏ Hạnh nhè bao giờ. Nó không rủ nhỏ Hạnh
còn vì một lẽ khác. Nhỏ Hạnh mang kiếng, nhỡ chẳng
may quả bóng va phải mặt nó thì đâm ra rách việc. Không
khéo thì mù mắt chứ chẳng chơi!
Hôm
đi chơi ở Ðầm Sen, nó chưa kịp nghĩ ra chuyện hung hiểm
đó. Nhưng từ khi quả bóng "tặng" cho nhỏ Oanh
một cú như trời giáng vào mặt thì Tiểu Long bắt đầu
lo xa.
Ở
nhà, Tiểu Long lấy mũi dao vẽ vòng tròn trên thân chuối.
Còn ở trường thì nó lấy phấn vẽ vòng tròn lên bức
tường phía sau.
Xong
xuôi, Tiểu Long ném, còn Quý ròm đứng coi.
Tiểu
Long ném một hồi thì tụi bạn đã tò mò bu lại đông
nghịt.
-
Thằng Tiểu Long nó làm gì thế hả? - Một đứa hỏi
trổng.
-
Chắc nó tập chơi bóng rổ! - Một đứa đáp.
-
Bóng rổ đâu mà bóng rổ! - Một giọng ra vẻ hiểu biết
- Ðây là bóng ném!
Ngay
lập tức một tiếng cười hô hố vang lên:
-
Cái khung thành bóng ném nó nằm thấp tè ở dưới đất!
Còn ở đây là thằng Tiểu Long nó ném lên trời! Vậy mà
mày dám bảo là nó chơi bóng ném! Khùng ơi là khùng!
Lập
luận của đứa vừa rồi tỏ ra chí lý. Kẻ bị bắt bẻ
thoạt đầu định làm thinh nhưng nghe đến bốn chữ cuối
cùng, nó không nhịn được, liền nổi cáu vặc lại:
-
Có mày khùng thì có!
-
Mày khùng! - Ðứa kia không chịu thua.
-
Mày khùng!
Các
vị khán giả kéo đến thoạt đầu định xem Tiểu Long
làm trò gì, bây giờ chẳng ai buồn ngó ngàng đến Tiểu
Long nửa con mắt. Tất cả đều háo hức chú mục đến
hai kẻ đang hăm hở đấu khẩu đến sùi bọt mép kia và
rõ ràng nếu cuộc chiến ngôn ngữ này mà bất phân thắng
bại thì hai vị khán giả đang nhảy loi choi kia dứt khoát
phải sử dụng đến chân tay để "nói chuyện"
với nhau chứ chẳng sai!
Cuộc
náo loạn của những tên "hu-li-gân" nội địa
này khiến Tiểu Long không tài nào tập trung đầu óc được
nữa. Nó ném ba phát liền, đều chệch ra khỏi vòng tròn.
Chẳng
biết làm sao, Tiểu Long đành nhặt quả bóng nỉ cho vào
túi rồi quay về phía hai đấu thủ đang nhảy chồm chồm
kia, nói lớn:
-
Thôi, đừng cãi nhau nữa! Hai đứa mày chẳng đứa nào
khùng hết! Tụi mày chỉ có làm cho tao phát khùng lên
thôi!
Nói
xong, Tiểu Long kéo tay Quý ròm, hậm hực quay vào lớp.
Khi
Tiểu Long bỏ đi, bầu không khí đang sôi sùng sục kia
bỗng nhiên dịu hẳn. Hai đấu thủ đang say máu chuẩn bị
lao vào nhau bất giác khựng lại, rồi chợt nhận ra
nguyên nhân lãng xẹt của cuộc đụng độ, cả hai tẽn
tò thõng tay xuống, lườm nhau một cái ra vẻ ta đây thực
chẳng sợ cóc gì ai rồi cùng quay lưng, mỗi người đi
một hướng.
Nhưng
Tiểu Long chỉ bị quấy rầy hôm đầu tiên. Những ngày
sau, khán giả thưa dần.
Ðám
bạn tọc mạch mới đầu thấy lạ xúm lại xem. Nhưng
rồi thấy Tiểu Long cứ lầm lì lặp đi lặp lại chỉ
mỗi trò ném bóng vào tường, mặc dù chẳng hiểu nó ném
như vậy để làm gì, những đứa hiếu kỳ đâm chán và
dần dần lảng đi chỗ khác.
Rốt
cuộc bên cạnh Tiểu Long chỉ còn mỗi Quý ròm.
Tiểu
Long quệt mồ hôi trán, mỉm cười ngó bạn:
-
Tụi nó chuồn hết, tao mới tập trung tinh thần được!
Quý
ròm băn khoăn:
-
Nhưng từ nãy đến giờ, tao thấy mày ném ra ngoài vòng
phải đến bốn, năm quả là ít!
-
Tại tao mỏi tay!
Vừa
đáp Tiểu Long vừa rảy rảy cánh tay như để chứng minh
cho lời nói của mình.
Quý
ròm tủm tỉm:
-
Thôi, khỏi rảy! Tao tin rồi!
Câu
nói của Quý ròm khiến Tiểu Long đỏ mặt. Nó khịt mũi
phân trần:
-
Tao mỏi tay thật chứ bộ!
-
Thì tao có nói gì đâu! - Quý ròm nheo mắt - Nhưng nếu
mỏi tay thì nghỉ đi, mai ném tiếp!
-
Ừ, mai ném.
Tiểu
Long nói xuôi thoe và cất quả bóng vào túi quần.
Cứ
vậy, ngày nào cũng như ngày nào, cứ đến giờ chơi là
Tiểu Long và Quý ròm lại kéo nhau ra sau hè tập ném bóng.
Tiểu
Long càng ném càng thuần thục. Sau một thời gian, nó ném
đạt hiệu suất đến khoảng 90 %. Bây giờ ném mười
quả, Tiểu Long chỉ để chệch mục tiêu chừng một, hai
quả là cùng.
Trước
sự tiến bộ khả quan của bạn, Quý ròm không nén nổi
hào hứng. Nó phấn khởi đề nghị:
-
Hay là chiều nay mình đi đi!
-
Ði đâu?
-
Ði Ðầm Sen.
Tiểu
Long cắn môi:
-
Chưa được đâu!
-
Gì mà chưa được! - Quý ròm cau mày - Tao thấy mày ném
"siêu" lắm mà!
-
"Siêu" gì! - Tiểu Long nhún vai, vẻ đăm chiêu -
Phải ném bách phát bách trúng mới hòng thắng nổi! Như
hiện nay thì chẳng ăn thua gì!
Quý
ròm liếm môi:
-
Nhỡ đến đó mày ném trúng năm quả liên tiếp thì sao?
Tiểu
Long nhìn lên vòng phấn tròn trên tường, giọng lộ vẻ
xúc động:
-
Tao muốn một khi đã quay lại là phải chiến thắng! Phải
chắc chắn chiến thắng chứ không có "nhỡ"!
Trước
quyết tâm của bạn, Quý ròm thôi không giục nữa. Nó
thở ra một hơi dài:
-
Tùy mày! Nhưng như vậy thì biết chờ đến chừng nào?
-
Mày yên chí! Không lâu đâu! - Tiểu Long nói với vẻ quả
quyết.
Tiểu
Long bảo "không lâu đâu" nhưng Quý ròm chờ hoài
vẫn chẳng thấy Tiểu Long đả động gì đến chuyện
đó. Một hôm trên đường đi học về, không nhịn được,
nó buột miệng hỏi:
-
Mày đã định ngày nào đi đến đó chưa?
-
Ðến đâu?
Quý
ròm nhăn mặt:
-
Thì đến Ðầm Sen chứ đến đâu!
Tiểu
Long thản nhiên:
-
Sắp rồi!
-
Mày cứ "sắp, sắp" hoài! - Giọng Quý ròm bực
dọc - Chắc tao phải chờ đến Tết Ma-rốc quá!
Tiểu
Long mỉm cười:
-
Mày đừng có sốt ruột! Ném lon chứ đâu phải làm trò
ảo thuật!
-
Á, à, - Quý ròm trợn mắt - Mày mới học được ở đâu
cái giọng cà khịa thế? Mày có muốn tao...
Ðang
nói, Quý ròm bỗng ngưng bặt.
Tiểu
Long ngạc nhiên quay sang, thấy bạn mình đang há hốc
miệng nhình sững vào một căn nhà bên đường.
-
Cái gì thế? - Tiểu Long không kềm được thắc mắc.
-
Mày có nhìn thấy gì không?
Quý
ròm hỏi lại, mắt vẫn không rời căn nhà. Lúc này nó
đã đứng hẳn lại.
-
Thấy! - Tiểu Long đáp - Thấy căn nhà!
-
Thấy căn nhà thì nói làm gì! - Quý ròm hừ mũi - Mày có
thấy cái gì chung quanh căn nhà không?
Tiểu
Long chớp mắt:
-
Chung quanh căn nhà là cái hàng rào!
Quý
ròm điên tiết:
-
Thế bên trong hàng rào là cái gì?
Tiểu
Long ngập ngừng:
-
Thì bên trong hàng rào là cái... căn nhà!
-
Trời ơi là trời! - Quý ròm ôm đầu la lớn - Bộ mắt
mày đui rồi hay sao! Chẳng lẽ giữa căn nhà và cái hàng
rào không trồng cây gì hết sao?
Ðược
Quý ròm mớm ý một cách cụ thể, Tiểu Long vỡ lẽ:
-
À, cây xoài!
Quý
ròm lườm bạn:
-
Vậy mà không biết!
-
Nhưng cây xoài sao? - Tiểu Long hỏi lại, vẫn không hiểu
tại sao bạn mình bỗng dưng lại quan tâm đến cây xoài
một cách đột ngột thế.
Quý
ròm không trả lời thẳng mà chỉ tay lên trời:
-
Mày có thấy mấy nhánh xoài chìa ra ngoài hàng rào kia
không?
Tiểu
Long ngước mặt lên:
-
Thấy.
Quý
ròm liếm môi:
-
Mình phải "triệt hạ" chúng!
Tiểu
Long thu nắm tay quẹt mũi:
-
Triệt hạ cách sao?
-
Mày ném cho chúng rơi xuống! - Quý ròm huơ tay, phán.
-
Tao đâu có biết ném xoài!
Tiểu
Long kêu lên chưng hửng. Nó không hiểu tại sao hôm trước
nhỏ Oanh kêu nó ném xoài, hôm nay Quý ròm cũng kêu nó ném
xoài. Trái xoài nằm tít trên cao dễ gì ném trúng! Nhưng
với Quý ròm, nó không biết viện cớ gì để thoái thác.
Nó không thể đem lý do " cái cuống dính vào thân
cây" để đánh lừa Quý ròm như đã từng gạt nhỏ
Oanh được.
Thấy
Tiểu Long lộ vẻ do dự, Quý ròm hắng giọng:
-
Mày cứ ném đại đi, việc gì phải phân vân! Thay vì ném
vào vòng tròn trên tường thì bây giờ mày ném xoài! Ðó
cũng là một cách luyện tập vậy!
Quý
ròm thuyết một hồi, Tiểu Long cảm thấy bùi tai, đầu
cứ gật gà gật gù. Quý ròm liền ranh mãnh bồi thêm:
-
Nếu mày ném trúng được mấy trái xoài nằm tuốt trên
cao kia thì những chồng lon ở Ðầm Sen sẽ chẳng là "cái
đinh gỉ" gì sất! Và coi như con gấu bông đã nằm...
ngáy khò khò trong túi mày!
Cú
đòn cuối cùng của Quý ròm đã đánh trúng ngay "yếu
huyệt" của Tiểu Long.
Tiểu
Long moi quả bóng nỉ trong túi ra, bóp bóp trong tay. Nó
nhìn lên tán xoài trên đầu, giọng ngần ngừ:
-
Nhỡ tao ném hụt, quả bóng bay tuốt vào bên trong hàng
rào thì bỏ xừ!
-
Không sao đâu! - Quý ròm trấn an - Mày đứng sát hàng rào
mà ném! Như vậy quả bóng sẽ bay ra đường!
Tiểu
Long làm y theo lời mách nước của bạn. Nó bước lại
sát hàng rào. Rồi nheo mắt nhìn lên mục tiêu, nó dạng
chân lấy thế và vung tay ném.
Cú
ném của Tiểu Long cực mạnh. Quả bóng lao vút đi như
một hòn đạn, xuyên qua tàng cây khiến lá rụng rào rào,
cuối cùng bắn thẳng lên không và rơi xuống tuốt đằng
xa. Trái xoài trên kia vẫn chẳng suy suyển gì. Nó im lìm
nhìn xuống, ngạo nghễ thách thức.
-
Chỉ trượt một tí tẹo thôi! - Trước khi chạy đi nhặt
bóng, Quý ròm lên tiếng động viên bạn - Mày ngắm kỹ
một chút nữa, thế nào cũng trúng!
Tiểu
Long "ngắm kỹ một chút nữa". Và đúng như Quý
ròm tiên đoán, lần này cú ném của nó hoàn toàn chuẩn
đích. Trái xoài bị quả bóng đập mạnh, nẩy lên một
cái và rớt thẳng xuống... hai bàn tay hứng sẵn ở phía
dưới của Quý ròm.
-
Còn một trái nữa! - Quý ròm hất đầu.
-
Ðâu?
-
Tít trên cao kia kìa!
Tiểu
Long đảo mắt sục sạo một hồi mới thấy trái xoài
Quý ròm nói. Nó nhăn nhó:
-
Cao quá!
-
Cao mới ném chứ nếu thấp thì thò tay ra hái chứ cần
quái gì mày!
Ðòn
khích tướng của Quý ròm làm Tiểu Long nóng mặt. Nó
nuốt nước bọt:
-
Mày chạy nhặt quả bóng đem đây!
Lần
này, vì mục tiêu ở khá xa, Tiểu Long phải nín thở, vận
hết thần lực vào cánh tay.
Không
hiểu do tài nghệ hay do may mắn, trái xoài nằm tít trên
ngọn kia rớt ngay từ cú ném đầu tiên của Tiểu Long.
Cú
ném ghê hồn đến mức sau khi "choảng" rụng trái
xoài chín, quả bóng còn bật văng ngang, va phải một trái
xoài xanh khiến trái này gãy cuống rơi theo.
-
Bỏ xừ rồi! Biết chụp trái nào bây giờ! - Quý ròm vừa
nhảy loi choi vừa hét toáng.
-
Ðể tao một trái!
Tiểu
Long cũng hét lên theo và nhảy bổ lại, bụng sung sướng
không để đâu cho hết về thành tích bất hủ của mình.
Nhưng
ở đời, bên cạnh cái may cũng kè kè theo cái rủi.
Trong
cơn cao hứng, Quý ròm và Tiểu Long quên béng mất cảnh
giác. Vì vậy, tiếng hò hét ỏm tỏi của chúng đã gây
nên tai họa.
Mỗi
đứa vừa chụp được một trái xoài, chưa kịp mở
miệng nói với nhau một tiếng nào thì một con chó to
đùng, tướng mạo dữ tợn đã phóng ra sát bờ rào, sủa
gâu gâu.
Theo
sau là một con nhóc khoảng mười tuổi. Chưa ra tới nơi
nó đã ngoác mồm la lớn:
-
Có người bắn trộm xoài! Có người bắn trộm xoài!
Không
đợi con nhỏ kia la đến lần thứ hai, Tiểu Long và Quý
ròm đã co giò chạy biến.
Chạy
một thôi một hồi, không thấy ai đuổi theo, cả hai mới
dám đứng lại thở.
Quý
ròm áp tay lên ngực, hổn hển:
-
Xíu nữa tiêu đời!
Tiểu
Long nhe răng cười:
-
Béc - giê Ðức mày còn đá gãy cổ, sá gì con chó này!
Biết
Tiểu Long cà khịa câu chuyện ba hoa của mình hôm trước
nhưng Quý ròm vẫn tỉnh bơ:
-
Thế võ của tao chỉ chuyên dùng để đối phó với chó
béc - giê thôi, còn với chó ta thì tao chưa kịp nghĩ ra!
-
Thế chừng nào... - Ðang định chọc quê Quý ròm thêm vài
câu, chợt nhớ tới một chuyện, Tiểu Long liền kêu lên
- Bỏ xừ rồi! Quả bóng đâu?
-
Quả bóng hả? - Quý ròm gãi đầu, lúng túng - Quả bóng
vẫn ở... đằng kia!
-
Trời đất!
Than
trời một tiếng, Tiểu Long vội vã quay mình chạy trở
lại đường cũ. Quý ròm cũng hối hả chạy theo.
Cả
hai vừa chạy vừa dòm dáo dác, sợ bị "phục kích".
Nhưng chẳng còn ai ở đó nữa. Sau khi hù Tiểu Long và
Quý ròm chạy tóe khói, con nhỏ kia chắc đã bỏ vào nhà
dọn cơm phụ mẹ nó, cả con chó dữ tợn nọ cũng biến
mất.
Tiểu
Long thở phào một hơi và quét mắt khắp mặt đường.
Chỉ trong thoáng chốc, nó đã tìm thấy quả bóng thân
thương đang nằm ngơ ngác bên vệ đường, với vẻ im
lìm đầy giận dỗi.
Cá cược bóng đá:tá lả on line - chắn cạ online-bóng rổ - bóng chuyền-bi a- bóng đá-đua ngựa-sóc đĩa-lô đề online vvvv.Đến với chúng tôi nhà cái uy tín nhất để nhận được những ưu đãi lớn. Casino889 tặng hoa hồng không giới hạn, không cần điều kiện, cho tất cả các thành viên lên tới 1,5% tổng số giao dịch đặt cược. Chi tiết như sau: Ca cuoc bong da
ReplyDelete