Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 6
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Thoạt
tiên nó định rủ Quý ròm, nhưng đến phút chót nó đâm
ngần ngừ và cuối cùng nó gạt bỏ ý định đó.
Không
hiểu sao Tiểu Long vẫn không cảm thấy chắc thắng trong
lần ra đi này, mặc dù tài nghệ của nó ngày càng tăng
tiến.
Sau
lần ném xoài ngẫu hứng kia, Tiểu Long nhận thấy mình
đã tiến rất gần đến mục tiêu. Nó tin rằng với độ
chuẩn xác của những cú ném hiện nay, việc đánh đổ
năm chồng lon liên tiếp không còn là việc ngoài tầm tay
của nó nữa.
Tuy
vậy, Tiểu Long vẫn cảm thấy lo lắng không đâu. Tâm
trạng của nó lúc này cũng hệt như tâm trạng của một
thí sinh chuẩn bị đi thi, bài vở đã ôn luyện kỹ càng
nhưng nỗi phập phồng vẫn không hề giảm bớt.
Chính
vì vậy mà nó không rủ Quý ròm, mặc dù Quý ròm là đứa
ngày nào cũng nôn nóng giục giã nó quay lại chỗ gian
hàng trò chơi. Nó sợ nhỡ nó không thắng nổi, Quý ròm
sẽ thất vọng. Mà nó thì không muốn làm bạn bè thất
vọng.
Người
đàn ông râu rậm đón tiếp Tiểu Long với nụ cười
tươi:
-
Cháu lại đến ném lon đấy à?
-
Dạ.
-
Thế hai bạn vẫn cùng đi với cháu đâu?
Tiểu
Long khụt khịt mũi:
-
Dạ, các bạn ấy bận... đi học thêm.
Người
đàn ông không quan tâm đến Quý ròm và nhỏ Hạnh nhiều.
Ông chỉ hỏi thăm qua loa rồi vội vã quay lại đề tài
chính:
-
Cháu vẫn ném bằng quả bóng nỉ chứ?
-
Vâng ạ! Cháu có đem theo đây!
Vừa
nói Tiểu Long vừa lấy quả bóng trong túi ra.
Người
đàn ông nheo mắt nhìn quả bóng trên tay Tiểu Long, gật
gù nói:
-
Hay lắm! Thế ta vẫn theo những giao ước cũ đấy nhé?
Tiểu
Long chớp mắt:
-
Là sao ạ?
Người
đàn ông xoa chòm râu rậm:
-
Nghĩa là vẫn cứ một nghìn đồng một quả. Và phải
ném trúng năm lần liên tiếp mới gọi là thắng!
-
Cái đó thì cháu biết rồi ạ!
Tiểu
Long điềm nhiên đáp. Và nó lấy ra tờ bạc năm ngàn đặt
lên thanh gỗ rộng bản trước mặt, giọng cả quyết:
-
Cháu xin bắt đầu ạ!
Người
đàn ông cho tiền vào ngăn kéo, giọng vui vẻ:
-
Ðược rồi! Cháu ném đi!
Tiểu
Long lùi ra sau một bước, nheo mắt ngắm nghía chồng lon,
vẻ xúc động. Nó phải bóp bóp quả bóng trong tay để
trấn tĩnh. So với những vòng tròn ở nhà, những chồng
lon ở đây trông lớn hơn vì vậy có vẻ dễ ném trúng
hơn nhiều. Nhưng đó thực ra chỉ là sự đánh lừa của
cảm giác. Kinh nghiệm đã cho Tiểu Long biết muốn đánh
đổ cả chồng lon chỉ có cách duy nhất là ném trúng vào
điểm tiếp giáp của ba chiếc lon đang chồng lên nhau
kia. Mà điều đó thì cực khó, đòi hỏi sự chính xác
đến từng mi-li-mét.
Nhưng
một khi đã trở lại đây để bước vào cuộc thách đấu
lần thứ hai này, Tiểu Long rất tự tin vào sức mình.
Việc đánh đổ những chồng lon trước mặt kia đối với
khả năng của nó bây giờ không còn là chuyện mò kim đáy
biển. Ðiều quan trọng là phải bình tĩnh, hết sức bình
tĩnh và đừng nghĩ ngợi vẩn vơ.
Tiểu
Long cố trấn áp sự hồi hộp bằng cách hít thở thật
sâu và thật chậm rãi, thậm chí nó còn khẽ lúc lắc
đầu để cố làm "rơi" ra những "ý nghĩ vẩn
vơ" nào đó vô tình còn sót lại.
Bên
trong gian hàng, người đàn ông râu rậm nhìn Tiểu Long
một cách tò mò. Ông không rõ cậu bé này có thực là
"đối thủ" đáng gờm nhất của ông từ ngày
ông mở gian hàng trò chơi này hay không. Nhưng bằng trực
giác, ông nhận ra đây là một tay khó đối phó. Vẻ mặt
lầm lì, cương nghị của cậu ta hoàn toàn thích hợp với
một tay xạ thủ. Chỉ một điểm yếu duy nhất là cậu
ta có vẻ dễ xúc động bất chợt, nếu có một tác động
nào đó từ bên ngoài. Nhưng dù sao ông cũng không tin cậu
ta sẽ chiến thắng. Ném đổ năm chồng lon liên tiếp là
điều không phải ai cũng có thể làm được, dù ném bằng
bất cứ vật gì. Mà quả thực ông cũng chưa thấy một
chuyện như thế xảy ra bao giờ.
Sự
ngờ vực của người chủ gian hàng trò chơi được Tiểu
Long giải đáp ngay sau đó.
Cú
ném đầu tiên của nó bắn tung ba cái lon xuống đất
trong chớp mắt và cũng như lần trước, quả bóng lao
thẳng vào bức vách phía sau với một tốc độ kinh hoàng
và mắc kẹt luôn giữa những nan tre.
Lần
này người đàn ông không rầy nó về chuyện làm thủng
vách. Ông chỉ xuýt xoa:
-
Cháu ném ghê thật!
Rồi
gỡ quả bóng chậm rãi trả lại cho Tiểu Long.
Cú
ném đầu tiên trúng đích khiến Tiểu Long lên tinh thần.
Cú
ném thứ hai mạnh và chuẩn xác không thua gì cú ném thứ
nhất. Một lần nữa, ba chiếc lon bị bắn tung lên không
như ăn phải tạc đạn. Và quả bóng, như không thể
khác, tiếp tục lao tới trước và xoi thêm trên bức vách
một lỗ thủng thứ hai.
Lần
này người đàn ông đưa trả quả bóng cho Tiểu Long với
vẻ mặt ngẩn ngơ.
Nhưng
Tiểu Long không nhìn thấy điều đó. Nó mãi dõi mắt
quan sát chồng lon thứ ba. Bây giờ thì hầu như không
điều gì có thể cản trở nó được nữa. Nó cảm thấy
khá quen tay và việc bắn phá mục tiêu trở nên đơn
giản.
Bây
giờ mỗi khi nheo mắt lại, Tiểu Long lại thấy hiện lên
ngay chính giữa chồng lon cái vòng tròn mà nó từng khắc
lên thân chuối và từng vẽ lên bức tường đằng sau
lớp học. Nó chỉ việc ném vào cái vòng tròn đó, như
nó đã từng ném hàng ngàn lần trong những ngày qua.
Tiểu
Long lại vung tay ném vào "vòng tròn". Chồng lon đổ
kềnh và bức vách lại thủng tới lỗ thứ ba.
Người
đàn ông tái mặt, nói:
-
Ráng lên! Còn hai lần nữa!
Ông
cổ vũ Tiểu Long mà giọng lại run run.
Tiểu
Long vẫn chẳng phát hiện ra sự mâu thuẫn đó. Nó mím
môi ném quả thứ tư.
Lon
tiếp tục đổ và vách tiếp tục thủng.
Qua
bốn lần ném, quả bóng trên tay Tiểu Long đều bay với
một đường bay giống nhau, với một tốc độ mạnh và
độ chính xác như nhau, hệt như từ một chiếc máy bắn
ra chứ không phải do con người thực hiện.
Người
đàn ông thốt nhiên rùng mình. Ông không thể tưởng
tượng nổi cậu bé đang đứng trước mặt mình lại đạt
tới một trình độ khó tin như vậy.
Trong
một thoáng, người đàn ông cảm thấy mặt mình nóng
lên. Một nỗi khó chịu lan khắp người ông, mặc dù ông
không rõ tại sao mình khó chịu đến thế. Tự trong thâm
tâm, việc mất con gấu bông không khiến ông quá tiếc
rẻ. Ông đang sở hữu hàng chục con thú nhồi bông như
thế.
Có
lẽ quả bóng nỉ trong tay Tiểu Long làm ông tức tối.
Ông nghĩ nếu ném bằng quả bóng nhựa của gian hàng,
chưa chắc Tiểu Long đã đạt thành tích như vừa rồi.
Ông cảm thấy hối hận về việc đồng ý cho Tiểu Long
sử dụng quả bóng nỉ chết toi kia. Tất nhiên ném bằng
quả bóng nỉ phải chịu giá đắt gấp năm lần so với
ném bằng quả bóng nhựa. Chính ông đã nghĩ đến món
lợi đó khi chấp nhận cho Tiểu Long trổ tài bằng quả
bóng mang theo.
Nhưng
bây giờ khi chứng kiến những cú ném kinh hồn của Tiểu
Long, ông lại nhận thấy ông đang rơi vào cái bẫy do
chính ông giăng ra. Và ý nghĩ đó làm ông bứt rứt và
cáu kỉnh. Và ông nhất định không chịu thua cuộc một
cách dễ dàng.
Tiểu
Long không đọc được những toan tính trong đầu người
chủ gian hàng trò chơi, vì vậy khi ông đưa trả quả
bóng lại cho nó và vờ ra vẻ thân tình, hỏi:
-
Cháu luyện tập cách nào mà ném tài thế?
Tiểu
Long không ngần ngại, đáp ngay:
-
Cháu ném vào thân chuối.
-
Chỉ ném vào thân chuối thôi à?
-
Cháu còn tập ném cả vào tường nữa!
Người
đàn ông nhíu mày:
-
Nhưng ném vào tường thì đâu có giống với ném lon?
Tiểu
Long vẫn thật thà:
-
Cháu vẽ những vòng tròn lên tường rồi ném vào đó!
-
À, ra vậy, hèn gì!
Người
đàn ông gật gù, vẻ thỏa mãn.
Thấy
người đàn ông không hỏi nữa, Tiểu Long quay lại ngắm
nghía chồng lon trước mặt. Nhưng khi nó giơ tay lên chuẩn
bị ném thì người đàn ông bỗng làm ra vẻ lơ đãng
hỏi:
-
Thế ngày nào cháu cũng tập ném hay sao?
Tiểu
Long đành hạ tay xuống:
-
Vâng, cháu tập ném mỗi ngày!
-
Suốt từ sáng đến tối à?
-
Không ạ! - Tiểu Long sốt ruột đưa tay gãi cổ - Mỗi
ngày cháu chỉ tập chừng nửa tiếng thôi!
Người
đàn ông lại gục gặc đầu:
-
Thì ra thế!
Nói
xong, ông cắn môi, vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi.
Thấy
vậy, Tiểu Long không dám ném ngay. Nó sợ ông sẽ bất
chợt hỏi thêm câu gì đó. Nhưng lần này, người đàn
ông dường như không buồn lên tiếng nữa.
Ðợi
một lát, không thấy ông động tĩnh gì, Tiểu Long mới
dám đưa mắt quan sát chồng lon. Nhưng thần hồn nát thần
tính, trong khi nheo mắt ngắm mục tiêu, chốc chốc nó lại
bồn chồn liếc về phía ông, xem thử ông có sẽ lại
bất thần lên tiếng gạn hỏi gì nữa không.
Tiểu
Long là một đứa học kém nhưng hoàn toàn không phải là
một đứa đần độn. Trong thoáng mắt, nó nhận ngay ra
tình huống nguy hiểm của mình. Nhưng khổ nỗi, dù biết
là đang mất tập trung, nó vẫn không có cách nào quay trở
lại trạng thái thanh thản ban đầu.
Nó
cố hít thật sâu, thật chậm nhưng lúc này phương pháp
đó xem ra chẳng ăn thua gì.
Tiểu
Long trì hoãn thêm một lát nhưng rồi thấy càng kéo dài
thời gian đầu óc càng căng thẳng, nó đành nghiến răng
vung tay ném đại.
Quả
như sự dự liệu của người đàn ông râu rậm, cú ném
quyết định của Tiểu Long đã mất hẳn độ chính xác.
Sau khi bị người đàn ông liên tục quấy nhiễu, động
tác ném bóng của nó không còn giữ được sự ổn định
cần thiết.
Quả
bóng bay hơi chếch về phía trái, chỉ đánh văng được
hai chiếc lon. Chiếc lon bên phải vẫn trơ trơ.
-
Ồ, trật rồi!
Người
đàn ông nói như reo. Rồi cảm thấy mình hớn hở một
cách quá lố, ông liền đổi giọng:
-
Tiếc thật! Tiếc thật! Chỉ còn một quả nữa thôi mà
lại hỏng mất!
Tiểu
Long không nói một lời. Cú ném hụt làm nó choáng váng.
Nó thất vọng nhìn xuống bàn tay mình, như thể muốn tìm
ở đó một lời giải thích cho sự thất bại vừa rồi.
Rồi nó lại ngước nhìn về phía quầy phần thưởng,
nơi con gấu bông đang ngồi chễm chệ, bàng quan và xa
cách.
Tiểu
Long cố không chớp mắt. Nó biết nếu nó chớp mắt bây
giờ, dẫu chỉ một cái thôi, những giọt lệ sẽ ứa ra
tức tưởi.
Người
đàn ông đem những gói mì, xà phòng, kem đánh răng đặt
xuống thanh gỗ trước mặt Tiểu Long, tươi cười hỏi:
-
Cháu ném nữa chứ?
-
Thôi ạ!
Giọng
Tiểu Long thẫn thờ. Ðã không định xài tiền của Quý
ròm và nhỏ Hạnh, mấy tuần nay Tiểu Long nhịn tất cả
mọi thứ và để dành được mười ngàn. Với số tiền
này, trước khi đi nó đã định bụng nếu ném hụt năm
quả đầu, nó sẽ ném tiếp năm quả nữa. Nhưng bây giờ
thì Tiểu Long hiểu rằng một khi đã mất tinh thần thì
mọi cố gắng tiếp theo đều vô ích. Bàn tay nó lúc này
chắc chắn sẽ không chịu tuân theo ý muốn của nó nữa.
-
Cháu về! - Tiểu Long buồn bã chào người đàn ông.
-
Rồi cháu sẽ trở lại chứ?
-
Vâng, cháu sẽ trở lại! Chừng nào con gấu bông kia chưa
là của cháu thì dứt khoát cháu sẽ trở lại!
Giọng
điệu quả quyết và chắc nịch như dao chém đá của
Tiểu Long khiến người chủ gian hàng trò chơi rất đỗi
ngạc nhiên. Ông không hiểu tại sao cậu bé này lại nhất
định chiếm cho bằng được con gấu bông thế không
biết! Mà đó đâu phải là thứ đồ chơi dành cho con
trai! Lạ thật!
Nhìn
theo dáng đi thất thểu của Tiểu Long, người đàn ông
thốt nhiên cảm thấy một cái gì đó đang nhói lên trong
lòng ông như là sự ray rứt. Ông e hèm một tiếng như để
xua đuổi nỗi băn khoăn trong đầu, rồi theo thói quen,
ông lại đưa tay xoa xoa chòm râu rậm.
No comments:
Post a Comment