Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 9
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Chuyện
hai đứa sắp được lên ti-vi khiến Quý ròm khoái chí vô
kể. Nó nôn nao tính đếm từng ngày, mong cho chóng đến
thứ sáu.
Sáng
thứ sáu, lúc tan học, Quý ròm đón nhỏ Hạnh ngay trước
cổng trường, hạ giọng ra bộ bí mật:
-
Chín giờ tối nay Hạnh nhớ bật ti-vi đấy nhé!
-
Có gì hay không?
-
Có! Hay lắm!
-
Chương trình gì vậy? - Nhỏ Hạnh tò mò.
Quý
ròm nhún vai:
-
Thì mở ra coi rồi sẽ biết!
Buổi
chiều, Quý ròm cũng nói với nhỏ Diệp y như vậy:
-
Chín giờ tối nay mày nhớ bật ti-vi đấy nhé!
-
Có cải lương hả?
-
Không phải.
-
Hay là bóng đá?
-
Cũng không phải.
Nhỏ
Diệp trố mắt:
-
Chứ có cái gì?
Quý
ròm nhếch mép:
-
Thì mày cứ mở ti-vi rồi biết!
-
Sao anh không mở mà phải là em? - Nhỏ Diệp cắc cớ hỏi.
Quý
ròm khịt mũi:
-
Tối nay tao không có nhà!
-
And đi đâu vậy?
Thấy
nhỏ Diệp cứ hỏi lần tới, Quý ròm sầm mặt, làu bàu:
-
Tao đi đâu kệ tao, mày thắc mắc làm chi!
Bị
anh rầy, nhỏ Diệp tức mình dọa:
-
À, chín giờ tối mà anh còn đi nhong nhong ngoài đường
há! Em méc mẹ cho coi!
Quý
ròm bĩu môi:
-
Cho mày méc!
Thực
ra Quý ròm chẳng đi đâu long nhong. Nó chỉ định chạy
qua nhà Tiểu Long. Nó muốn trải qua cảm giác thích thú
khi chứng kiến phản ứng của gia đình Tiểu Long lúc con
mình bất ngờ xuất hiện trên ti-vi như một người hùng.
Nhưng
khi đặt chân qua ngưỡng cửa nhà bạn, Quý ròm vô cùng
sửng sốt khi thấy mọi người đều sinh hoạt bình thản,
còn chiếc ti-vi trắng đen thì đang nằm lặng câm trên
đầu tủ.
Liếc
đồng hồ, thấy gần tới chín giờ, Quý ròm hoảng hốt
ngoắc Tiểu Long:
-
Ti-vi nhà mày lại hư hả?
-
Không.
-
Vậy sao mày không bật lên coi?
Tiểu
Long ngó lơ chỗ khác:
-
Tao không muốn.
-
Không muốn? - Quý ròm há hốc miệng - Sao lại không muốn?
-
Tao cũng chẳng biết! - Tiểu Long gãi gáy, ấp úng - Có lẽ
tại tao thấy nó kỳ kỳ sao ấy!
-
Thôi đi, đừng có điên! - Quý ròm hừ giọng - Mày không
mở thì tao mở!
Nói
xong, Quý ròm rảo lại chỗ chiếc máy, thò tay bậc công
tắc. Tiểu Long tính kêu lên nhưng rồi sợ ba mẹ và hai
ông anh nghe thấy, đành đứng lặng người tại chỗ nhăn
nhó trông theo.
Ti-vi
mở đúng ngay lúc chương trình an ninh trật tự trong tuần
mới bắt đầu.
Mọi
người vừa hướng mắt về phía màn ảnh truyền hình đã
vội ngẩn người ra khi thấy Tiểu Long và Quý ròm đang
ngồi... trong đó.
-
Ba ơi! Mẹ ơi! - Nhỏ Oanh reo lên thích thú - Có anh Long và
anh Quý ở trong ti-vi nè!
Còn
mẹ Tiểu Long thì ôm ngực:
-
Ối trời ơi! Con làm gì mà người ta bắt con về đồn
công an thế con?
Tiểu
Long chưa kịp đáp thì ba đã hắng giọng:
-
Im nào! Ðể xem thử là chuyện gì!
Mọi
người liền im lặng dán mắt vào màn hình.
Trước
khi Tiểu Long trả lời "phỏng vấn" anh sĩ quan
công an biểu dương một cách trân trọng thành tích bắt
cướp trên đường phố của nó và Quý ròm, còn giới
thiệu cả địa chỉ nhà ở, khu phố, phường, quận hai
đứa đang ở nữa.
Cả
nhà lập tức ồn ào hẳn lên.
Nhỏ
Oanh vỗ tay đôm đốp:
-
Anh Long ném bóng tài quá! Trúng ngay chân kẻ cướp!
Ba
e hèm một tiếng:
-
Chuyện thế mà nó giấu biệt!
Mẹ
thở phào và buông hai tay ra khỏi ngực:
-
Vậy mà cứ tưởng nó làm chuyện gì bậy!
Anh
Tuấn và anh Tú cũng cười cười nhìn về phía Tiểu Long
khiến nó bối rối đưa nắm tay lên quệt mũi.
Quý
ròm bật ti-vi xong, chạy lại ngồi cạnh Tiểu Long. Nó
huých khuỷu tay vào hông bạn:
-
Thích nhé!
Khiến
thằng này ngượng đỏ mặt.
Nhưng
cả nhà chỉ náo nhiệt vui vẻ được lúc đầu. Ðến
khi Tiểu Long trả lời anh công an về động cơ tập ném
bóng của mình thì không khí đột nhiên trĩu xuống.
Một
nỗi xúc động pha lẫn buồn bã dần len vào trái tim mọi
người. Ngay cả Quý ròm vốn là đứa biết đầu đuôi
tự sự, vậy mà bây giờ nghe Tiểu Long bùi ngùi thuật
lại trên ti-vi nỗi mơ ước tuyệt vọng của em mình về
một món đồ chơi vốn dĩ bình thường đối với bao gia
đình khác, cũng như sự phấn đấu và khổ luyện âm
thầm của mình để cố kiếm con gấu nhồi bông về cho
em, nó không khỏi cảm thấy nao nao.
Nhỏ
Oanh lúc nãy hào hứng là thế, bây giờ cũng ngồi buồn
xo, mũi khịt khịt còn mắt thì đỏ hoe.
Thấy
tình hình có vẻ nặng nề, vả lại biết đây là chuyện
riêng của gia đình bạn, Quý ròm đứng dậy chào về.
Quý
ròm vừa khuất sau cánh cửa, nhỏ Oanh vội vàng nhỏm dậy
chạy vụt lại chỗ Tiểu Long, đấm thùm thụp vào lưng
anh, trách móc bằng một giọng sụt sịt:
-
Vậy mà anh dám nói xạo em là anh tập ném chim hén!
Tiểu
Long không nói gì, cũng chẳng dám nhìn ai. Nó dán mắt vào
hai bàn tay đặt trên đùi, tự dưng thấy buồn vô hạn.
Mãi
một lúc, nó nghe tiếng mẹ thở dài:
-
Thật khổ thân chúng mày! Sao chúng mà không nói sớm với
ba mẹ?
Mẹ
nói "chúng mày" nhưng Tiểu Long biết là mẹ nói
với mình. Nhưng làm sao nó có thể nói với ba mẹ những
chuyện như thế này được. Hằng ngày ba mẹ phải lo
toan biết bao nhiêu là chuyện. Nó không nỡ làm cho ba mẹ
phải bận lòng thêm. Hơn nữa, ba mẹ cũng chẳng có tiền.
Nếu muốn mua được con gấu bông cho nhỏ Oanh, ba mẹ
phải chắt bóp, dành dụm trong rất nhiều ngày. Không,
Tiểu Long không bao giờ muốn thế!
Suốt
buổi tối hôm đó, ba không nói một tiếng nào. Ba cũng
chẳng trách Tiểu Long. Nhưng không vì vậy mà Tiểu Long
thấy nhẹ nhõm hơn. Nhìn ba nằm lặng lẽ hút thuốc trên
chiếc ghế bố đằng góc nhà, Tiểu Long cứ nghe lòng
mình bồn chồn sao sao ấy.
Vẻ
trầm ngâm khác thường của anh Tuấn và anh Tú càng khiến
Tiểu Long thêm xốn xang. Cả hai không hẹn mà cùng leo lên
đi-văng buông mùng ngủ sớm, bỏ hẳng cuộc đấu cờ
thường lệ.
Tiểu
Long nằm trằn trọc đến tận nửa đêm, lòng cứ thấp
thỏm mong trời chóng sáng. Ngày mai đã là thứ bảy. Sau
thứ bảy là chủ nhật. Chủ nhật, nó và Quý ròm sẽ
quay lại Ðầm Sen. Lần này, nó nhất quyết sẽ tập
trung tinh thần cao độ cho cuộc quyết đấu. Nó sẽ ném
đổ năm chồng lon liên tiếp ngay từ loạt bóng đầu
tiên. Nó sẽ đem con gấu bông về cho em gái nó ngay trong
chiều hôm đó. Nhỏ Oanh sẽ hớn hở ôm con gấu bông vào
lòng nựng nịu "Ngủ đi, gấu bông ngoan của chị!"
thay vì giả vờ ôm chiếc gối vải như trước nay.
Trong
trí tưởng tượng của Tiểu Long, lúc đó đôi mắt nhỏ
Oanh sẽ long lanh như hai giọt nước và miệng thì cười
toe toét khoe cả hàm răng sún ra ngoài. Còn nó thì đứng
bên cạnh, hai tay chống nạnh, âu yếm nhìn em với vẻ tự
hào. Dĩ nhiên chia sẻ niềm vui với nhỏ Oanh còn có ba mẹ
và anh Tuấn anh Tú nữa. Mặt mày mọi người đều rạng
rỡ, hân hoan. Và hẳn nhiên trong nhà lúc đó ngập tràn
một thứ không khí vui tươi, nhẹ nhõm. Chứ chẳng nặng
trĩu như bữa nay, mặt mày ai nấy đều dàu dàu nghĩ
ngợi.
Nghĩ
đến tình cảnh hiện tại, Tiểu Long lại thấy bứt rứt
khó ngủ. Mãi đến quá nửa đêm, khi tiếng xe vọng lại
từ ngoài đầu hẻm thưa thớt dần, nó mới chập chờn
mệt mỏi thiếp đi.
Chỉ
đến sáng, khi đến lớp học, được bạn bè xúm lại
khen ngợi và tò mò hỏi han, Tiểu Long mới tạm quên đi
nỗi phiền muộn.
-
Hồi hôm, tao thấy mày với thằng Quý ròm trên ti-vi nè!
- Một đứa khoe.
-
Tao cũng thấy nữa! - Ðứa khác vội tiếp lời - Tao còn
khoe với ba mẹ tao là tụi mày học chung lớp với tao!
Lại
một đứa rụt cổ, xuýt xoa:
-
Tụi mày gan thật! Gặp tao là tao chả dám! Nhỡ bọn cướp
móc súng ra "pằng" một phát thì banh xác!
-
Xì! - Ðứa đứng cạnh bĩu môi - Tên cướp này làm gì
có súng!
-
Sao mày biết?
-
Sao lại không biết? Nếu có súng thì nó đã móc ra "pằng"
thằng Tiểu Long và thằng Quý ròm què giò từ khuya rồi!
Tiểu
Long mỉm cười nhìn các bạn đấu khẩu. Nó chẳng quan
tâm đến việc tên cướp hôm nọ có mang súng trong người
hay không.
Nhưng
Quý ròm thì không chịu được. Nó cảm thấy rượt bắt
một tên cướp không có vũ khí trong tay chẳng có vẻ gì
là "phiêu lưu mạo hiểm" cho lắm. Hơn nữa, giọng
điệu coi thường của đứa bạn vừa rồi càng khiến nó
lộn ruột. Vì vậy, nó hừ mũi:
-
Tên cướp không có súng nhưng có dao!
-
Dao?
-
Ừ. Con dao nhọn hoắt. Chỉ cần nhìn thấy con dao đó
thôi thì là khối đứa đã vỡ mật ra rồi!
-
Nó cầm dao trong tay à?
-
Tất nhiên rồi! - Quý ròm nhún vai - Nếu nó không cầm
trong tay thì làm sao tao biết con dao nhọn hoắt!
-
Eo ơi, thế nó có đâm tụi mày không?
-
Không đâm thì nó rút dao ra làm gì? Chẳng lẽ để... gọt
khoai tây? - Thấy thằng bạn hỏi tới hỏi lui với vẻ
nghi ngờ, Quý ròm cáu kỉnh vặn lại.
Người
đối thoại gãi gãi đầu:
-
Nhưng nếu vậy thì tại sao hai đứa mày lại... chẳng
xây xát một tí tẹo nào?
-
Xây xát thế nào được mà xây xát! - Quý ròm đáp bằng
giọng khinh khỉnh - Nó vừa rút dao đâm tới là tao dùng
thế võ Oshin đá văng con dao đi chứ lại!
Thế
võ của Quý ròm khiến tụi bạn tròn xoe mắt:
-
Mày vừa nói thế võ gì thế?
Sực
nhận ra mình vừa quen miệng nói bừa, Quý ròm lúng túng
chữa lại:
-
À, à, tao vừa nói đến thế võ... Ô... Ô-tô-ca...
Thấy
bạn mình nói lại lần thứ hai vẫn trật, Tiểu Long vội
vàng đỡ lời:
-
Osoto-Otoshi!
-
À, đúng rồi! - Quý ròm chộp ngay lấy cơ hội - Ðó là
thế Osoto-Otoshi! Thế võ này mày mới dạy nên tao chưa
kịp nhớ tên!
Thấy
Quý ròm tự dưng tôn mình lên làm "sư phụ" ngang
xương, Tiểu Long dở khóc dở cười. Nhưng vì Quý ròm lỡ
ba hoa quá trớn, đang lăm vào thế kẹt, Tiểu Long đành
làm thinh.
Còn
tụi bạn thấy Quý ròm đem Tiểu Long ra làm bằng chứng,
đứa nào đứa nấy tin ngay. Tiểu Long tay chân cứng như
thép nguội, lại mang đai đen đệ nhị đẳng Taekwondo. Nó
ít chơi trò đánh nhau nhưng một khi đã ra đòn, đối thủ
chỉ có nước bò càng. Ðiều đó đứa nào cũng biết.
Vì vậy, một khi nó đã dạy võ cho Quý ròm thì chắc
chắn cái thằng còm nhỏm còm nhom này không phải là hạng
xoàng.
Nhờ
uy tín của Tiểu Long mà trong nháy mắt tụi bạn đang bu
quanh kia đã nhìn Quý ròm bằng một con mắt khác. Và Quý
ròm sướng phổng mũi khi nghe có tiếng xuýt xoa:
-
Cái thế võ Osoto gì đó ghê thật! Vậy mà tao cứ tưởng
những đứa tay chân gầy khẳng gầy kheo không biết đánh
nhau chứ!
Chỉ
có nhỏ Hạnh là biết tỏng trò huênh hoang của Quý ròm.
Khi Quý ròm đang khoe khoang vung vít trước đám đông về
tài đá văng dao của mình, nhỏ Hạnh đứng nghe, không
nói gì. Nhưng đến lúc ra về, nó lại gần Quý ròm, hạ
giọng tinh quái hỏi:
-
Con dao mà Quý đá văng hôm nọ là con dao bằng nhựa phải
không?
No comments:
Post a Comment