Kính Vạn Hoa - Tập 2: Những Con Gấu Bông - Chương 10
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tiểu
Long vừa ôm cặp bước vào nhà đã há hốc miệng, sững
sờ chôn chân ngay ngưỡng cửa.
Sự
có mặt đông đủ của mọi người khiến nó vô cùng
kinh ngạc. Thường khi, ba đi làm chiều tối mới về. Anh
Tuấn và anh Tú cũng vậy. Trước nay hai anh thường ở
lại trưa tại xí nghiệp. Vậy mà trưa nay tất cả lại
đột nhiên trở về nhà, bảo Tiểu Long không sửng sốt
sao được!
Sau
một thoáng bối rối, Tiểu Long rụt rè bước lại chỗ
chiếc bàn học nhỏ đóng bằng gỗ tạp kê ở góc nhà,
nhét dấm dúi chiếc cặp vào ngăn bàn rồi vội vàng lỉnh
ra phía sau múc nước rửa mặt.
Lúc
quay vào, bắt gặp nhỏ Oanh đang lục đục dọn chén bát,
Tiểu Long lại gần, thì thầm hỏi:
-
Lúc nãy mày về, ba đã về chưa?
-
Chưa! Ba mới về tới!
-
Chiều nay ba ở nhà hả?
Nhỏ
Oanh lắc đầu:
-
Không! Khi nãy em nghe ba nói lát chiều ba đi lại!
Tiểu
Long lo lắng hỏi:
-
Mày có biết ba về nhà để làm gì không?
Nhỏ
Oanh lại lắc đầu:
-
Em không biết!
Tiểu
Long cắn môi:
-
Còn anh Tuấn với anh Tú?
-
Em cũng không biết!
Tiểu
Long tặc tặc lưỡi. Nó biết có hỏi nhỏ Oanh nữa cũng
vô ích. Em gái nó không biết gì thật.
Nỗi
băn khoăn trong lòng Tiểu Long mỗi lúc một nung nấu. Nó
nhíu mày nghĩ ngợi cả buổi vẫn chẳng đoán ra nguyên
nhân của sự việc bất thường này. Cho tới lúc ngồi
vào bàn ăn, lòng nó vẫn không ngớt phập phồng nghi
ngại.
Sự
việc càng tăng thêm phần nghiêm trọng với sự có mặt
của mẹ bên bàn ăn. Thường ngày, nhỏ Oanh phải đem cơm
ra đầu hẻm cho mẹ để mẹ vừa ăn vừa trông hàng.
Nhưng trưa nay, mẹ gửi chiếc xe đẩy cho con bé bán bánh
mì kế đó trông hộ để vào nhà ăn cơm. Thật là chuyện
hiếm có!
Nhưng
rốt cuộc bữa ăn diễn ra không nặng nề như Tiểu Long
nghĩ. Mọi người đều cười nói vui vẻ và hầu như
không ai nhắc gì đến câu chuyện tối hôm qua.
Cho
đến cuối bữa ăn thì Tiểu Long đã trấn tĩnh hoàn
toàn. Thậm chí nó còn nghĩ: Hay việc mọi người trở về
nhà trưa nay chỉ là sự tình cờ?
Nhưng
diễn biến tiếp theo đã nhanh chóng xóa sạch ý nghĩ đó
của Tiểu Long.
Khi
mâm cơm được nhỏ Oanh dọn xuống bếp, ba vừa nhấm
nháp tách trà trên tay vừa lừ mắt nhìn hai người con
lớn:
-
Sao trưa nay hai con bỗng dưng kéo nhau về nhà vậy?
Trước
câu hỏi của ba, anh Tú ngồi im không nói gì. Còn anh Tuấn
thì cười cười hỏi lại:
-
Chứ còn ba, sao trưa nay ba cũng về nhà?
Ba
khẽ nhún vai, giọng nghiêm nghị:
-
Ðây không phải là chuyện của hai con!
Rồi
chậm rãi móc từ trong túi áo ra một xấp tiền, ba đặt
lên bàn và nhìn Tiểu Long:
-
Ðây là số tiền một trăm ngàn! Chiều nay con cầm ra cửa
hàng Sao Mai mua con gấu bông cho em!
Tiểu
Long nhìn xấp tiền, ngập ngừng hỏi:
-
Tiền ở đâu ba có vậy?
Ba
mỉm cười:
-
Con đâu cần biết điều đó làm chi! Con cứ cầm lấy đi
mua đồ chơi cho em là được rồi!
Tiểu
Long còn đang ngần ngừ thì anh Tuấn đã móc một xấp
tiền trong túi ra:
-
Em cầm lấy tiền này đi mua nè! Tiền của ba để ba trả
lại cho người ta!
Bắt
gặp ánh mắt không bằng lòng của ba, anh Tuấn vội vã
nói thêm:
-
Ba cứ yên tâm! Ðây là tiền tạm ứng lương của con!
-
Tiền tạm ứng thì đằng nào cũng sẽ bị trừ lại
thôi! - Anh Tú bỗng đột ngột lên tiếng, rồi anh vừa
cười vừa từ từ lôi ra khoản tiền của mình - Còn đây
là tiền bồi dưỡng làm ngoài giờ trước nay em vẫn để
dành! Số tiền này để mua gấu bông cho nhỏ Oanh là hợp
lý nhất!
Anh
Tuấn chưa kịp phản ứng thì mẹ thình lình xua tay:
-
Cất đi! Cất hết đi! Khổ quá, chẳng có khoản tiền
nào của ba cha con có thể dùng vào việc này cả! Hợp lý
nhất là mua con gấu bông bằng tiền hốt hụi của tôi
sáng nay đây nè!
Nói
xong, mẹ đứng dậy bước lại mở tủ lấy ra một gói
giấy bạc được buộc dây cẩn thận.
Mẹ
đặt gói bạc lên bàn, chuẩn bị tháo dây thì ba đã lên
tiếng:
-
Khoan đã! Ai cũng muốn mua con gấu bông cho nhỏ Oanh, vậy
hợp lý nhất là để nhỏ Oanh tự chọn lấy!
Rồi
quay sang nhỏ Oanh, ba nháy nháy mắt:
-
Thế nào con gái? Trong bốn xấp tiền đang đặt trên bàn,
con chọn xấp nào?
Khi
từ dưới bếp đi lên, nhỏ Oanh chạy lại ngồi cạnh mẹ
và từ nãy đến giờ, nó đã nghe rõ hết mọi chuyện.
Sung sướng và cảm động trước tình thương yêu và sự
chăm sóc của ba mẹ và các anh, nó phải cố lắm mới
ngăn được nước mắt khỏi lăn dài xuống má.
Nghe
ba hỏi, nó chỉ biết cúi đầu lí nhí:
-
Dạ, con không biết!
Thấy
con gái không hiểu ý cái nháy mắt ra hiệu của mình, ba
bực mình quay sang Tiểu Long:
-
Em con không quyết định được thì con quyết định!
Tiểu
Long hít vào một hơi:
-
Con quyết định... chẳng lấy tiền của ai cả!
-
Thế nghĩa là sao? - Ba ngạc nhiên kêu lên.
Những
người khác cũng tỏ vẻ ngỡ ngàng trước câu trả lời
của Tiểu Long.
-
Chủ nhật này con sẽ trở lại gian hàng trò chơi ở Ðầm
Sen để đem con gấu bông về! - Tiểu Long nói bằng một
giọng quả quyết.
-
Không được đâu con ơi! - Ba khẽ lắc đầu - Chớ bao
giờ nghĩ đến chuyện viển vông đó nữa!
Tiểu
Long vẫn khăng khăng:
-
Nhưng lần này nhất định con sẽ thắng cuộc!
-
Không được! - Ba tỏ ra còn cương quyết hơn - Làm thế
nào thì làm nhưng tối nay dứt khoát phải có con gấu
bông trong nhà!
Lời
phán của ba khiến Tiểu Long xụi lơ. Nó chưa biết phải
kèo nài thế nào thì anh Tuấn đã đứng lên:
-
Nếu không ai quyết định được thì con quyết định!
Mỗi người sẽ góp vào một phần tư, thế là công bằng!
Thôi, con đi làm đây!
Nói
xong, anh chộp vội chiếc túi treo trên vách và chạy vụt
ra khỏi nhà.
-
Con đồng ý!
Anh
Tú nói, rồi cũnng lật đật đi tuốt.
Ba
mỉm cười nhìn mẹ:
-
Thế mà hay đấy!
Rồi
ba cúi xuống ôm thùng đồ nghề và quay sang Tiểu Long:
-
Chiều nay nhớ đi mua đồ chơi cho em đấy nhé!
Tiểu
Long gật đầu và lặng lẽ nhìn theo dáng người khắc
khổ của ba mỗi lúc một xa dần, lòng chợt dâng lên một
cảm giác bâng khuâng khó tả.
Buổi
chiều, lúc Tiểu Long và nhỏ Oanh chuẩn bị dắt xe ra
khỏi nhà thì khách đến.
Khách
đột ngột bước vào, tay ôm theo một con gấu bông to sụ
khiến hai anh em ngơ ngác nhìn nhau, không rõ chuyện gì.
-
Chào cháu!
Khách
mỉm cười lên tiếng. Nghe giọng nói quen quen, Tiểu Long
nhìn sững vào mặt khách và khi nhận ra đó là người
phụ nữ bị giật dây chuyền hôm nọ ở ngoài bến xe,
nó liền reo lên:
-
A, thì ra là cô! Mời cô ngồi chơi!
Người
phụ nữ vừa ngồi xuống ghế, Tiểu Long đã vội thắc
mắc ngay:
-
Sao cô biết nhà cháu ở đây?
-
Dễ thôi! Hôm trước cô hỏi nhà, cháu và bạn cháu giấu
biến! Nhưng hôm qua trên ti-vi người ta đã chỉ cho cô!
Tiểu
Long "à" một tiếng và nghe mặt mình đỏ lên. Có
thế mà nó cũng quên khuây đi mất!
Người
phụ nữ nhìn nhỏ Oanh:
-
Em gái cháu đây hả?
-
Dạ.
Người
phụ nữ liền chìa con gấu bông trên tay về phía nhỏ
Oanh, giọng dịu dàng:
-
Quà của cô tặng cháu đây! Khi nghe câu chuyện của anh
cháu trên ti-vi, cô vội vã đến ngay cửa hàng Sao Mai định
mua con gấu bông mà cháu thích nhưng người ta bảo vừa
bán nó đi rồi. Cô đành phải mua con này!
Nhỏ
Oanh nhìn con gấu bông trước mặt bằng ánh mắt thích
thú, mặt rạng lên. Nhưng nó vẫn đứng im không chìa tay
ra, vẻ lưỡng lự.
Thấy
thế, người phụ nữ tươi cười trấn an:
-
Cháu cứ cầm đi! Mẹ cháu không la đâu! Cô đã gặp mẹ
cháu ở ngoài đầu hẻm và đã xin phép mẹ cháu rồi!
Ðến
lúc đó, nhỏ Oanh mới sè sẹ đưa tay ra đón con gấu
bông âu yếm ôm vào lòng.
-
Cảm ơn cô! - Nó nói, giọng lắp bắp vì sung sướng.
Người
phụ nữ đứng lên:
-
Cháu không cần cảm ơn cô! Cháu phải cảm ơn anh cháu
mới đúng!
Người
phụ nữa vừa đi khỏi chừng mười lăm phút thì có
tiếng xe đỗ xịch trước cửa. Rồi hai anh công an bước
vào.
Tiểu
Long nhận ra ngay đó là hai anh công an đi cùng người sĩ
quan hôm nọ. Nó vừa mở miệng định chào nhưng chưa kịp
cất lời đã khựng ngay lại khi thoáng thấy con gấu bông
trên tay anh công an đi sau. Chỉ cần nhìn lướt qua, Tiểu
Long đã biết ngay đó là con gấu bông trước nay vẫn bày
trong tủ kính ở cửa hàng Sao Mai. Nhỏ Oanh vẫn luôn ao
ước con gấu bông này và ngày nào cũng nhờ Tiểu Long
lúc đi học về ngang nhìn vào trong tủ kính xem thử con
gấu vẫn còn đó hay đã bị ai mua mất, rồi về nhà kể
lại cho nó hay. Chính vì ngày nào cũng "theo dõi"
con gấu bông này đến mòn con mắt nên bây giờ vừa
trông thấy, Tiểu Long đã nhận ra ngay lập tức.
Nhỏ
Oanh cũng nhìn ra con gấu bông quen thuộc. Nó đứng sát
sau lưng Tiểu Long, cầm vạt áo anh giật giật.
Anh
công an đi trước vỗ vai Tiểu Long, giọng vui vẻ:
-
Làm gì mà sững người ra thế? Em nhận ra con gấu bông
này à?
Tiểu
Long chớp mắt:
-
Dạ, đó là con gấu bông ở cửa hàng Sao Mai.
Anh
công an đi sau gật đầu và đặt con gấu bông lên bàn:
-
Ðúng rồi! Và từ nay con gấu bông này sẽ thuộc về nhà
ta!
-
Thưa... - Tiểu Long ngập ngừng.
-
Sao kia?
Tiểu
Long gãi đầu:
-
Tụi em đã có gấu bông rồi ạ!
Vừa
nói Tiểu Long vừa chỉ tay về phía con gấu bông đang đặt
trên đi-văng.
Hai
anh công an ngoảnh cổ nhìn theo tay chỉ của Tiểu Long và
cùng reo lên:
-
Ôi, ở đâu ra thế này?
-
Người ta vừa đem tới tặng tụi em đấy ạ!
-
Ai thế?
-
Dạ, chính người phụ nữ bị giật dây chuyền bữa
trước.
-
Ồ! - Anh công an đứng gần Tiểu Long trợn mắt kêu lên
- Cô ta đã kịp đến đây rồi kia à? Thế thì nhanh thật!
Tiểu
Long hào hứng kể:
-
Cô ấy bảo cô ấy đến cửa hàng Sao Mai định hỏi mua
con gấu bông mà em cháu thích nhưng người ta đã vừa mới
bán. Thế là cô ấy phải mua con gấu khác! Hóa ra các anh
đã đến đó!
Anh
công an đứng trước quay lại nhìn đồng bạn, mỉm cười:
-
Thì ra chúng ta vẫn nhanh hơn!
Rồi
quay sang anh em Tiểu Long, anh nghiêm giọng nói:
-
Nhưng dù sao con gấu bông của người phụ nữ đó cũng
chẳng liên quan gì đến con gấu bông của tụi anh! Ðây
vừa là quà tặng vừa là phần thưởng cho sự đóng góp
của em vào công cuộc bảo vệ trật tự trị an của
ngành công an!
Rồi
không để Tiểu Long kịp phản ứng, anh nháy mắt:
-
Chào nhé!
Cho
đến khi chiếc xe rồ máy vọt đi, Tiểu Long vẫn không
thốt được tiếng cảm ơn đang nghẹn ngang cổ họng.
Những sự ứng phó của nó bỗng nhiên trở nên chậm
chạp, vụng về.
Khi
quay đầu lại, bắt gặp con gấu bông xinh xắn đang ngồi
trên bàn giương mắt nhìn mình, Tiểu Long phải chớp mắt
hai, ba lần để thực sự tin rằng món đồ chơi trong mơ
này từ nay sẽ mãi mãi cư ngụ trong căn nhà lụp xụp,
nhỏ bé của mình.
Nhỏ
Oanh quấn quít bên hai con gấu bông suốt cả buổi chiều.
Nó hết bồng bế, đong đưa lại nựng nịu, hôn hít.
Tiểu
Long ngồi bên cạnh nhìn em chơi đùa bằng ánh mắt âu
yếm. Ðối với nó lúc này, cuộc sống thật là tươi
đẹp.
Chợt
có tiếng hắng giọng vang lên ngoài cửa.
-
Ba về đấy! - Tiểu Long hớn hở nói.
Ngay
lập tức, nhỏ Oanh đứng bật dậy. Mỗi tay một con gấu
bông, nó hân hoan chạy ào ra cửa, bụng nghĩ chắc ba sẽ
ngạc nhiên ghê lắm khi trông thấy nó như thế này.
Người
đàn ông ngạc nhiên thật. Vừa đặt chân qua khỏi cửa,
ông đứng sững lại, thảng thốt kêu lên:
-
Ôi, gấu bông ở đâu mà lắm thế này?
Nhỏ
Oanh cũng ngỡ ngàng không kém. Tiếng reo chưa kịp bật ra
khỏi miệng đã vội tắt ngấm. Nó đứng đờ người
tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn... con gấu bông trên tay người
khách lạ.
-
Ô kìa, chú! - Nhác thấy chòm râu rậm của người đàn
ông, Tiểu Long tròn xoe mắt - Sao chú cũng đến đây?
-
Không đến đây thì đến đâu! - Người đàn ông e hèm
một tiếng rồi thong thả đi cà nhắc vào nhà.
Không
đợi Tiểu Long mời, ông thản nhiên ngồi xuống ghế và
hỏi bằng giọng trách móc:
-
Sao cháu không đến chỗ chú nữa?
-
Cháu định chủ nhật này sẽ đi đến đó! - Ðang nói,
Tiểu Long bỗng liếm môi, ngập ngừng - Nhưng bây giờ có
lẽ chuyện đó... không còn cần thiết nữa!
-
Ừ, đúng là không cần nữa! - Người đàn ông gật đầu
và vỗ vỗ vào con gấu bông trên tay - Chú đã mang quà
đến cho cháu đây rồi!
-
Ôi, sao lại thế được? - Tiểu Long bối rối - Cháu đã
thắng được chú đâu!
Người
đàn ông vò chòm râu rậm, tặc tặc lưỡi:
-
Công bằng mà nói thì xem như cháu đã thắng cuộc! Lần
trước nếu chú không cố tình làm cháu phân tâm thì cháu
đã ném đổ chồng lon thứ năm rồi!
Rồi
ông chép miệng nói thêm:
-
Hơn nữa, tối hôm qua, chú đã nhìn thấy cháu trên ti-vi.
Nếu sớm biết được tại sao cháu nung nấu có được
con gấu bông như vậy, chú đã tặng quách cho cháu từ
lâu rồi!
Nhã
ý của người chủ gian hàng trò chơi khiến Tiểu Long vừa
cảm động vừa hoang mang. Nó ngần ngừ:
-
Nhưng bây giờ em cháu đã có những hai con gấu bông rồi
ạ!
Người
đàn ông vui vẻ gật gù:
-
Chắc người ta cũng vừa đem tới tặng chứ gì! Nhưng
thế cũng chả sao! Càng nhiều thì chơi càng thích!
Rồi
không để Tiểu Long từ chối, ông chuyển qua đề tài
khác:
-
Hôm nào rảnh, cháu và các bạn cứ đến chỗ chú chơi
nhé!
-
Vâng ạ.
-
Tất nhiên là chỉ tới chơi thôi! - Người đàng ông vừa
đứng lên vừa nheo mắt hóm hỉnh - Chứ ném bóng tài như
cháu, chú không dại gì thách đấu để sạt nghiệp đâu!
Tiểu
Long đưa người đàn ông râu rậm ra tận đầu hẻm. Cho
đến khi ông ngồi lên xích-lô rồi, nó mới nhớ ra, liền
cuống quýt nói:
-
Cảm ơn chú nhiều ạ!
Người
đàn ông chìa một ngón tay làm ra vẻ đe dọa:
-
Nhớ đấy! Nhớ đến chơi với chú!
Tiểu
Long đứng thẩn thờ nhìn theo chiếc xích-lô một lúc
lâu.
Khi
quay trở vào, nó bắt gặp mẹ ngồi sau chiếc xe đẩy
đang tươi cười nhìn nó.
Mẹ
khẽ nói, khi nó đến gần:
-
Hôm nay là ngày hạnh phúc của gia đình ta, con ạ!
Tiểu
Long nhận ra giọng mẹ run run. Rồi bất giác thấy tay
mình cũng run run, nó liền thu nắm tay lại đưa lên quệt
mũi. Ngay trong khoảnh khắc đó, Tiểu Long bỗng cảm thấy
nôn nao dễ sợ. Nó mong ba và anh Tuấn, anh Tú chóng về
tới nhà để chia sẻ niềm vui với mẹ, với nó và với
nhỏ Oanh. Hẳn mọi người sẽ ngạc nhiên ghê lắm. Cả
Quý ròm và nhỏ Hạnh nữa, khi nhìn thấy ba con gấu bông
cùng một lúc, hẳn tụi nó sẽ tưởng đây là chuyện cổ
tích! À, phải rồi, mình sẽ bảo nhỏ Oanh tặng cho nhỏ
Diệp em Quý ròm một con! Nhất định phải là như thế!
Tiểu
Long vừa nghĩ ngợi vừa mỉm cười rảo bước vào nhà.
Nó không hề hay biết hôm nay nó cười nhiều hơn mọi
bữa.
Nguyễn
Nhật Ánh
No comments:
Post a Comment