Kính Vạn Hoa - Tập 1: Nhà Ảo Thuật - Chương 9
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
ó
xuống bếp, rón rén lại gần bà:
-
Bà này!
-
Gì thế cháu?
-
Sáng nay ấy mà! - Quý ròm đột nhiên lúng túng.
-
Sáng nay sao?
-
Anh Vũ ấy mà!
-
Anh Vũ sao?
-
Cháu định hỏi là... sáng nay trước khi đi anh Vũ có dặn
lại gì không!
-
Không! Không dặn gì cả!
Bà
đáp, hơi mỉm cười, có lẽ đã đoán ra nỗi lo trong mắt
Quý ròm.
Bắt
gặp nụ cười của bà, Quý ròm đỏ mặt lẩn vội lên
nhà trên. Nó ngồi vào bàn ăn, nhấm nháp qua quít mẩu
bánh mì nhỏ bà chừa phần, rồi chui vào phòng học. Ðó
là nơi trú ẩn tuyệt vời của nó. Xưa nay hễ gặp
chuyện gì rắc rối, nó đều chui tọt vào đó.
Gần
suốt buổi sáng, Quý ròm chống cằm ngồi suy tư bên bàn
học. Ðã mấy lần bà thò đầu vào lặng lẽ quan sát,
nó cũng không hay biết.
Quý
ròm cứ ngồi bất động hoài như thế. Có lúc nó lôi
sách ra định đọc nhưng xem lướt vài dòng thấy chẳng
lọt vào đầu được chữ nào, nó lại nhét sách vào chỗ
cũ.
Mãi
đến gần trưa, đoánh anh Vũ sắp về tới, Quý ròm mới
lấy giấy ra chép chép xóa xóa. Nó xé bỏ có đến chục
tờ giấy, cuối cùng mới hài lòng với câu chép phạt đã
được "cải biên" lại của mình: " Tôi không
bao giờ lấy đồ của người khác để phục vụ cho
những hoạt động khoa học của tôi nữa!".
Quý
ròm mới chép được hơn mười câu thì có tiếng thắng
xe rít lên ngoài cửa. Chết rồi, anh Vũ về! Quý ròm nhét
vội tờ giấy vào ngăn kéo rồi sè sẹ bước tới chỗ
cửa phòng, nhướn cổ trông ra.
Không
phải anh Vũ, mà là chị Ngần. Chị Ngần dựng xe trước
hiên, thong thả bước vào nhà.
Sao
chị Ngần lại đến vào giờ này kìa? Quý ròm hơi ngạc
nhiên. Trước nay, bao giờ chị Ngần cũng đến chơi vào
buổi chiều hoặc buổi tối, đó là khoảng thời gian anh
Vũ có nhà. Hầu như chưa bao giờ Quý ròm thấy chị xuất
hiện vào giờ này. Vậy mà trưa nay chị đến, lạ thật!
Nhưng
Quý ròm chẳng buồn nghĩ ngợi lâu. Biết không phải anh
Vũ về, nó thở phào một cái rồi quay lại bàn, lôi giấy
ra ngồi chép tiếp.
Quý
ròm mới chép thêm được hai câu thì cửa phòng bỗng
xịch mở khiến nó phải ngừng tay thắc thỏm trông ra.
Và nó chợt tròn xoe mắt khi thấy chị Ngần đứng ngay
trước cửa.
Quý
ròm lật đật đứng dậy kéo ghế mời:
-
Chị ngồi chơi!
Chị
Ngần không khách sáo gì. Chị bước lại ngồi xuống ghế
và tươi cười hỏi:
-
Phòng học của em đây hả?
-
Dạ.
Quý
ròm lí nhí đáp, bụng vẫn chưa hết kinh ngạc. Từ trước
tới giờ mỗi khi đến nhà, chị Ngần thường ở ngoài
phòng khách hoặc ngồi chơi trong phòng anh Vũ. Chưa bao giờ
chị đặt chân vào phòng Quý ròm. Vậy mà không hiểu sao
bữa nay chị lại "dời gót ngọc" vào đây. Chắc
anh Vũ chưa về nên chị muốn kiếm nó trò chuyện trong
khi chờ đợi! Nghĩ vậy nên Quý ròm liếc đồng hồ,
nói:
-
Anh Vũ chắc sắp về tới rồi!
Nào
ngờ chị Ngần mỉm cười:
-
Chị đến tìm em chứ đâu phải tìm anh Vũ!
-
Tìm em? - Quý ròm như không tin vào tai mình.
-
Dĩ nhiên là tìm em rồi!
Quý
ròm chớp chớp mắt:
-
Chị tìm em có chuyện gì không?
Chị
Ngần không trả lời thẳng câu hỏi của Quý ròm. Mà hỏi
lại:
-
Nghe nói em giỏi môn lý hóa lắm phải không?
Không
biết chi Ngần hỏi câu đó có ý gì, bụng Quý ròm giật
thon thót. Nó chẳng rõ giữa câu hỏi của chị Ngần với
hình phạt anh Vũ dành cho nó có liên quan gì với nhau hay
không nên cứ ngồi trơ ra, quên cả trả lời:
-
Sao, có phải không?
Thấy
Quý ròm ngồi không nhúc nhích, chị Ngần lại hỏi.
Quý
ròm hít mạnh một hơi rồi cắn môi, bẽn lẽn:
-
Ai nói với chị vậy?
-
Anh Vũ nói.
Câu
trả lời của chị Ngần làm Quý ròm há hốc mồm:
-
Anh Vũ nói với chị vậy hả?
-
Ừ. Ảnh còn bảo về các môn vật lý và hóa học có khi
em còn giỏi hơn ảnh và chị nữa!
-
Không có đâu! Ðó là ảnh nhạo em đấy thôi!
Quý
ròm phủ nhận lời khen của anh Vũ nhưng giọng nó lại
nhuốm vẻ xúc động. Nó không hiểu tại sao anh Vũ vốn
xem những "hoạt động khoa học" của nó bằng
nửa con mắt bây giờ lại "bốc" nó lên tận mây
xanh như thế. Trong một thoáng, Quý ròm bỗng nhớ tới
ánh mắt khác lạ của anh Vũ nhìn nó hôm nó "thuyết
trình" về đề tài "bột ngọt" trong bữa cơm
cách đây mấy ngày. Phải chăng kể từ giây phút đó anh
Vũ đã hiểu rằng những gì mà nó say mê đeo đuổi không
phải chỉ là trò trẻ con như anh tưởng?
Quý
ròm nhìn chị Ngần, ngờ ngợ hỏi:
-
Anh Vũ nói với chị hồi nào vậy?
-
Chiều hôm qua! - Chị Ngần tủm tỉm - Khi chị nhờ ảnh
giải giùm chị một câu đó có liên quan đến hiện tượng
vật lý, ảnh chịu thua và bảo chị đi hỏi em!
Quý
ròm vừa tò mò vừa phấp phỏng. Nó sợ nếu chị Ngần
nói ra, nó cũng mít đặc luôn thì thật là mắc cỡ.
Nhưng cuối cùng không cưỡng được sự hiếu kỳ, nó
buột miệng hỏi:
-
Câu đố gì vậy chị?
Chị
Ngần vuốt tóc:
-
Người ta đố tại sao điếu thuốc ta hút, chỗ đầu
cháy có khói màu xanh, còn khi ta thở khói ra thì nó có
màu trắng vàng.
Nghe
chị Ngần đọc câu đố, Quý ròm bỗng phì cười.
-
Em cười gì vậy? - Chị Ngần ngơ ngác - Bộ chị đọc
sai hả?
-
Không phải là đọc sai! - Quý ròm cố nín cười - Nhưng
em nghe chị hỏi, em cứ nghĩ là chị nghiện thuốc lá ghê
lắm!
-
Em đừng có mà trêu chị! - Chị Ngần làm bộ cung tay -
Câu này chị đọc được trên báo chứ đâu phải do chị
nghĩ ra!
-
À, em biết rồi! - Quý ròm gật gù - Chị đọc trong mục
"Ðố vui" chứ gì?
Chị
Ngần sáng mắt lên:
-
Phải rồi! Như vậy là em cũng hay chơi trò giải đố
trên báo lắm phải không?
Quý
ròm quệt mũi:
-
Trước đây thì có, nhưng bây giờ thì em hết thích rồi!
-
Tại sao vậy?
Câu
hỏi của chị Ngần khiến Quý ròm ngập ngừng. Nó cảm
thấy lý do của nó không khiêm tốn lắm. Thực ra năm
ngoái nó vẫn còn say mê trò giải câu đố trên các báo.
Nhưng kể từ đâu năm nay, trò chơi đó không còn hấp
dẫn nó nữa. Càng ngày những câu đố, kể cả những
câu đố mẹo, càng trở nên ít kích thích trí tò mò của
nó. Bây giờ Quý ròm đã có thể giải đáp hầu hết
những câu đố hóc búa một cách dễ dàng. Vì vậy nó
đâm chán. Tất nhiên Quý ròm không muốn nói ra sự thật.
Nó không muốn chị Ngần nghĩ nó là đứa huênh hoang hay
tự cao tự đại.
-
Tại lúc này em bận học! - Quý ròm đáp, nó khịt khịt
mũi để che giấu sự bối rối.
Chị
Ngần chớp chớp mắt:
-
Thế câu đố vừa rồi, em giải đáp được không?
-
Dạ được! - Quý ròm liếm môi rồi lấy vẻ nghiêm
trang, hắng giọng - Sở dĩ khói ở đầu điếu thuốc
đang cháy có màu xanh bởi vì nó có những hạt rất nhỏ,
những hạt này làm khuếch tán ánh sáng và cho thấy màu
xanh tức là màu ánh sáng có bước sóng ngắn. Còn màu
trắng vàng vì những hạt này lúc đó đã bị hơi nước
bao bọc chung quanh!
Rồi
nhìn vẻ mặt đang ngẩn ra của chị Ngần, Quý ròm chép
miệng nói thêm:
-
Hiện tượng này cũng giống như khi ta nhìn thấy màu xanh
của bầu khí quyển và màu trắng vàng của những đám
mây vậy!
Nghe
Quý ròm giải thích một lèo, đôi mắt chị Ngần ánh lên
vẻ thán phục. Chị chặc lưỡi trầm trồ:
-
Anh Vũ nói quả không ngoa! Em đúng là "siêu" thật!
Ðược
chị Ngần khen, Quý ròm sướng phổng mũi. Ở trường, nó
vẫn thường được thầy cô và bạn bè khen ngợi, thậm
chí trong những cuộc thi thố cấp thành phố, nó còn được
xem là niềm tự hào của toàn trường. Nhưng những điều
đó từ lâu đã là chuyện bình thường đối với Quý
ròm. Còn chị Ngần lại khác. Lời khen của chị có một
giá trị đặc biệt.
Chị
Ngần không chỉ khen Quý ròm. Chị còn nói:
-
Bây giờ em đọc lại lời giải cho chị chép đi!
Ðề
nghị của chị khiến Quý ròm cảm thấy mình quan trọng
hẳn lên. Nó sửa lại thế ngồi rồi khoanh tay trước
ngực, chậm rãi đọc từng lời cho chị chép, dáng điệu
rất là trịnh trọng.
Ðúng
lúc đó, anh Vũ về.
Anh
bước vào phòng, môi mím lại để khỏi bật cười khi
thấy chị Ngần đóng vai cô học trò ngoan ngoãn, còn Quý
ròm thì nghiêm trang, oai vệ như một ông giáo khó tính.
-
Ngần mới tới hả? – Anh hỏi, không nhìn về phía Quý
ròm.
Chị
Ngần ngừng tay ngước lên, giọng vui vẻ:
-
Ừ, Ngần mới tới! - Rồi chị hớn hở khoe – Quý đã
giải giùm Ngần được câu đố rồi!
-
Vậy hả? – Anh Vũ hất đầu – Thôi, Ngần chép tiếp
đi!
Từ
khi anh Vũ xuất hiện, Quý ròm đánh mất ngay sự ung dung
trước đó. Ðang hùng hồn đọc cho chị Ngần chép, nóng
bỗng im bặt và thu hai tay xuống gầm bàn, chẳng để làm
gì. Chỉ đến khi nghe anh Vũ giục chị Ngần, nó mới
tằng hắng hai, ba cái để lấy lại bình tĩnh rồi rụt
rè đọc tiếp.
Hoàn
toàn không hay biết gì về mối quan hệ “gay cấn"
giữa hai anh em, chép xong lời giải, chị Ngần buông bút
xuống và cười cười nhìn Quý ròm:
-
Chị còn một câu nữa!
Nghe
chị Ngần nói vậy, anh Vũ đưa mắt nhìn Quý ròm có ý
dò hỏi. Nhưng Quý ròm lại hiểu khác. Ðang bị ám ảnh
bởi chuyện nộp bản chép phạt, vừa bắt gặp cái nhìn
của anh, nó giật thót và lật đật thò tay vào ngăn kéo
lôi tờ giấy đã chuẩn bị sẵn ra, bụng lo ngay ngáy về
việc đã đổi chữ “những trò nhảm nhí” trong nguyên
văn thành “những hoạt động khoa học” một cách tự
tiện và có vẻ gì đó như là thách thức.
Nhưng
may mắn làm sao, thấy Quý ròm lo lắng chìa tờ giấy ra,
anh Vũ đã vội vàng xua tay:
-
Thôi, chuyện đó coi như xong rồi!
Thái
độ của anh Vũ bất ngờ đến mức phải ngớ người ra
một hồi Quý ròm mới hiểu. Nó sung sướng thở một hơi
dài, cảm thấy người tự dưng nhẹ bỗng. Gánh nặng mấy
ngày qua vẫn đè nặng trong tâm trí nó chợt biến mất
một cách vô hình, hệt như bức tượng Nữ thần Tự do
ở cảng New York bị biến mất thình lình trong màn biểu
diễn của nhà ảo thuật David Copperfield vậy.
Chị
Ngần không hiểu ất giáp gì, trố mắt hỏi:
-
Chuyện gì vậy?
-
Ồ, có gì đâu! – Anh Vũ lấp lửng - Chỉ là chuyện vặt
thôi!
-
Chị bảo còn một câu nữa là câu gì vậy? - Quý ròm láu
lỉnh vọt miệng chen ngang.
Quả
nhiên, nghe Quý ròm hỏi, chị Ngần quên béng mất thắc
mắc. Chị đưa tay bóp bóp trán:
-
À, câu đó là như thế này. Trong một cuộc thi điền
kinh, khi trọng tài bắn phát súng lệnh ra hiệu xuất phát
thì giữa người khán giả ngồi trên khán đài cách chỗ
trọng tài đứng khoảng 100 mét với người thính giả
nghe tường thuật trực tiếp qua ra-đi-ô cách đó 1000
ki-lô-mét, ai là người nghe tiếng súng trước tiên?
Chị
Ngần hỏi Quý ròm những câu đố lý thú đến nỗi anh
Vũ ngồi cạnh cũng thần người ra suy nghĩ. Anh đoán là
người thính giả ở xa nghe tiếng súng trước thì chẳng
ai mất công đánh đố làm gì. Nhưng tại sao người ở
xa nghe thấy tiếng súng trước người ở gần thì anh lại
không thể giải thích suôn sẻ được vì vậy anh ngồi
im đưa mắt nhìn Quý ròm.
Khác
với lần trước, lần này Quý ròm nhíu mày ra vẻ băn
khoăn tợn. Chị Ngần nhìn lom lom vào mặt Quý ròm, lo âu
hỏi:
-
Câu đố khó quá hả em?
Quý
ròm lắc đầu:
-
Câu đó không khó, nhưng thiếu những giả thiết cụ thể
thành ra không rõ ràng!
-
Không rõ ràng? - Chị Ngần ngơ ngác.
-
Lẽ ra câu đố phải chi biết vị trí chính xác của
người tường thuật viên! - Quý ròm chậm rãi giải thích
- Nếu anh ta ngồi trên khán đài thì người khán giả sẽ
nghe thấy tiếng súng trước. Còn nếu anh ta cầm mi-crô
đứng ngay tại điểm xuất phát cuộc thi, nghĩa là đứng
kế người bắn súng hiệu, thì người thính giả nghe
thấy tiếng súng trước tiên!
-
Làm sao mà người ở xa 1000 ki-lô-mét lại có thể nghe
thấy tiếng súng trước người ở cách đó chỉ 100 mét
được? - Chị Ngần kêu lên, giọng nghi hoặc.
Quý
ròm mỉm cười:
-
Chuyện này chẳng có gì lạ! Bởi khi trọng tài bắn phát
súng lệnh thì sóng âm của tiếng nổ sẽ biến đổi
thành sóng điện trường vô tuyến thông qua máy phát tại
chỗ. Sóng điện trường được phát lên không trung và
truyền đi trong không khí với vận tốc khoảng 300.000
ki-lô-mét/giây. Trong khi đó sóng âm truyền trong không khí
chỉ đạt vận tốc khoảng 343 mét/giây. So sánh hai vận
tốc, chị sẽ thấy trong khi sóng âm đi được một mét
thì sóng điện trường đã đi được gần 900 ki-lô-mét.
Như vậy người thính giả ở xa nghe thấy tiếng súng
trước người ngồi xem trên sân là chuyện tất nhiên!
Anh
Vũ ngồi bên chăm chú nghe, đầu gục gà gục gặc. Còn
chị Ngần thì đợi Quý ròm dứt câu liền hớn hở reo
lên:
-
Hay quá! Nếu em không cắt nghĩa rõ ràng như vậy, chị
chẳng tài nào lần ra nổi!
Rồi
lật vội cuốn tập trên tay, chị nhanh nhẩu giục:
-
Bây giờ em nói lại lần nữa đi!
Quý
ròm gãi đầu:
-
Nhưng còn vị trí của người tường thuật...
-
Không sao! - Chị Ngần hăm hở - Nếu đề bài không rõ
ràng thì mình cứ nêu cả hai trường hợp. Có vậy tòa
báo họ mới sợ!
Nhìn
bộ tịch hăng hái của chị Ngần, Quý ròm không khỏi
cười thầm. Chị cũng "hiếu thắng" hệt như
mình! Nó nhủ bụng và cảm thấy vui vui với điều vừa
khám phá.
Ngày
hôm nay quả thật là ngày vui của Quý ròm. Suốt cả buổi
sáng nó cứ thấp thỏm không yên, bụng lúc nào cũng lo
ngay ngáy đến số phận của đống chai lọ bảo bối. Cứ
nghĩ tất cả thế là đi tong hết, vậy mà trong phút chốc
mọi sự lại đảo lộn tùng phèo, thật không thể nào
tin được! Chị Ngần xuất hiện như một bà tiên bước
ra từ những câu chuyện cổ, kéo theo cả sự thay đổi
thái độ của anh Vũ. Còn Quý ròm từ vị trí là một
tên tội phạm bỗng chốc nhảy vọt lên vai trò của một
vị cứu tinh vĩ đại, oai phong ra phết!
Nhưng
điều hạnh phúc hơn hết là cuối cùng, trên con đường
khoa học gian nan của mình, Quý ròm đã tìm được một
người bạn tâm đắc là chị Ngần. Chị Ngần khoái nó
đến mức sau khi chép xong lời giải cho câu đố thứ
hai, liền chớp chớp mắt gạ:
-
Nghe anh Vũ nói em làm trò ảo thuật hay lắm phải không?
Bây giờ em biểu diễn vài trò cho chị xem với!
-
Trò ảo thuật ấy à?
Không
ngờ chị Ngần lại yêu cầu đột ngột như vậy, Quý
ròm đâm lúng túng. Miệng nó hỏi lại mà mắt thì lấm
lét nhìn anh Vũ.
Biết
Quý ròm còn ngần ngại sau những chuyện vừa rồi, anh Vũ
khẽ hắng giọng:
-
Biến nước thành lửa, lấy máu vẽ tranh gì gì đó!
Anh
nói, giọng cố làm ra vẻ thờ ơ nhưng rõ ràng ngụ ý
trấn an Quý ròm.
Quý
ròm làm gì chẳng hiểu biết điều đó. Nó còn biết vì
mới trách phạt nó cách đây ba ngày nên lúc này anh Vũ
không tiện cổ vũ nó một cách mạnh mẽ. Nhưng dù sao đi
nữa anh Vũ ngày hôm nay đã không còn là anh Vũ của những
ngày trước đó. Và Quý ròm chẳng mong gì hơn nữa.
Nhưng
khi nó cúi xuống định vói tay kéo thùng các-tông dưới
gầm bàn ra thì bà đã thò đầu vào phòng:
-
Ra ăn cơm đi các cháu!
Chương 8 Chương 10
No comments:
Post a Comment