Kính Vạn Hoa - Tập 1: Nhà Ảo Thuật - Chương 8
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
gày
hôm sau, nhân lúc chỉ có hai bà cháu ở nhà, bà lại gần
Quý ròm, nhỏ nhẹ hỏi:
-
Làm gì mà buồn buồn thế cháu?
-
Dạ có gì đâu ạ! - Quý ròm chối.
Bà
chép miệng:
-
Bà thấy cháu lo lo là!
-
Không phải đâu bà ơi!
Quý
ròm kêu lên. Nhưng bà không tin. Bà vẫn lặng lẽ quan sát
nó, rồi lại hỏi:
-
Anh Vũ đã làm gì cháu phải không?
Quý
ròm lắc đầu:
-
Anh Vũ có làm gì đâu!
-
Bà nghĩ là có! - Giọng bà nghi ngại - Thằng Vũ là chúa
cộc, lẽ nào nó lại bỏ qua cho cháu vụ tấm drap?
Biết
không thể nào giấu bà, Quý ròm đưa tay gãi cổ:
-
Anh Vũ chỉ bắt cháu chép phạt thôi!
Bà
tỏ vẻ ngạc nhiên:
-
Chỉ chép phạt thôi ư?
-
Dạ, - Quý ròm nhún vai - Chỉ khi nào cháu không chịu
chép, lúc đó anh Vũ mới phá hỏng đồ đạc của cháu!
-
Ồ, thế thì cháu chép đi! - Bà nói, giọng đã có phần
nhẹ nhõm - Thế mà bà cứ lo đã xảy ra chuyện gì ghê
gớm lắm!
-
Nhưng cháu không thể chép bà ạ!
Giọng
điệu rầu rĩ của Quý ròm khiến bà ngơ ngác:
-
Sao lại thế hở cháu? Chẳng lẽ cháu không muốn giữ mớ
chai lọ của cháu lại hay sao?
Quý
ròm nuốt nước bọt:
-
Cháu muốn. Nhưng cháu đã nói rồi. Cháu không thể chép
câu đó được.
-
Câu đó là câu gì mà cháu có vẻ bực bội thế? - Bà tò
mò hỏi.
Quý
ròm nhìn bà, đắn đo một thoáng rồi hắng giọng đọc
lên cái câu mà anh Vũ phạt nó phải chép.
Nghe
xong, bà ngẩn người ra:
-
Câu đó thì có gì là kinh khủng đâu?
Quý
ròm nhăn nhó:
-
Nhưng cháu không thể gọi những thí nghiệm của cháu là
trò nhảm nhí!
-
Ối dào! - Bà kêu lên - Gọi gì mà chẳng được! Miễn
là mình thoát nạn thôi chứ!
Rồi
bà hạ giọng nài nỉ:
-
Chép đi cháu! Nghe lời bà, chép đi, đừng có bướng!
-
Không được đâu bà ơi! - Quý ròm khăng khăng - Hồi
trước ông Bruno thà bị thiêu sống trên giàn hỏa chứ
không chịu thừa nhận mặt trời quay quanh trái đất đấy!
-
Là sao? Cháu nói gì bà chẳng hiểu!
-
Thế này này! - Quý ròm hùng hồn giải thích - Trước kia
có một thời người ta cho rằng mặt trời quay chung quanh
trái đất, còn trái đất thì đứng yên vì nó là trung
tâm của vũ trụ. Ðó cũng là quan điểm của Nhà thờ.
Về sau, ông Copernicus rồi đến các ông Bruno, Galileo đều
nói ngược lại, rằng mặt trời đứng yên và chính trái
đất mới quay chung quanh mặt trời. Ông Bruno bị Giáo hội
bắt giam tám năm và đưa ra Tòa án Tôn giáo nhưng ông thà
bị hỏa thiêu chứ nhất định không chịu nói khác với
suy nghĩ của mình! Thế đấy!
-
Lạy chúa! - Bà trợn mắt - Sao cái ông Bruno gì gì đó
điên quá vậy hở cháu? Cái nào quay quanh cái nào thì
liên quan gì đến mình mà phải đưa lưng ra chịu chết?
Người ta bảo sao cứ nói theo vậy có phải hơn không?
-
Ðâu thể nó như bà được! - Quý ròm bật cười - Người
ta là nhà khoa học mà lại! Nhà khoa học thì không thể
nói sai sự thật được!
-
- Nhưng cháu có phải là nhà khoa học đâu! - Bà nhấp
nháy mắt - Cháu cứ chép tướng cái câu đó thì đã sao!
Mặc
cho bà dụ dỗ, Quý ròm vẫn không nao núng. Nó nói, vẻ
kiên quyết:
-
Bây giờ cháu còn đi học nhưng biết đâu sau này cháu sẽ
trở thành một nhà khoa học. Vì vậy cháu cần phải học
tập theo ông Bruno.
Thấy
không lay chuyển được đứa cháu cứng đầu, bà thở
dài giận dỗi:
-
Ðã vậy thì mặc cháu! Nhưng mai mốt nhỡ có chuyện gì
thì đừng có kiếm bà mà nhè đấy nhé!
-
Cháu sẽ không nhè đâu! - Quý ròm nheo mắt trêu bà - Nhà
khoa học ai lại nhè!
-
Khoa học cái tổ mẹ mày! Có mà bét đít với thằng Vũ!
Bà
nói, tức tối và tuyệt vọng. Rồi bà hậm hực bỏ đi.
Chắc
bà lo lắng cho mình lắm! Quý ròm nhìn theo bà, buồn rầu
nhủ bụng. Nhưng nó không thể làm theo lời khuyên của
bà. Nó đã quyết định rồi. Nó sẽ không chép phạt.
Hoặc giả, nếu chép nó sẽ thay chữ "trò nhảm nhí"
bằng một từ ngữ khác, ý nghĩa hơn và ít báng bổ hơn.
Rồi mặc anh Vũ muốn làm gì thì làm.
Quý
ròm nhìn lên tấm lịch trên tường. Hôm nay đã là ngày
cuối cùng. Sáng mai, theo lời hẹn, nó phải nộp tờ giấy
chép phạt cho anh Vũ nếu muốn cứu mớ chai lọ lỉnh
kỉnh của mình. Mặc dù đã quyết tâm bắt chước ông
Bruno hy sinh tất cả cho khoa học nhưng mỗi lần nghĩ đến
những dụng cụ và thiết bị mà mình đã cất công tom
góp bấy lâu nay bỗng chốc bị ném tõm vào hố rác, Quý
ròm không khỏi xót ruột. Những lúc ấy, nó phải nghĩ
đến hình ảnh ủ rũ của Tiểu Long lúc ngồi ngoài vườn
để tự trấn an mình. Ừ, dù sao sự hy sinh của mình
cũng không phải là vô nghĩa! Với ba chục ngàn trong túi,
hiện nay Tiểu Long chưa thể mua được con gấu bông cho
nhỏ Oanh tội nghiệp, nhưng ít ra nó cũng đã cất giữ
được một phần ba ước mơ của em gái mình. Những ngày
sắp tới, nó và Tiểu Long sẽ nghĩ ra cách kiếm thêm
tiền. Chắc chắn là sẽ có cách, mặc dù đó là cách gì
thì nó chưa nghĩ ngay ra được.
Trước
đây, Quý ròm định bàn với Tiểu Long tổ chức thêm một
buổi biểu diễn ảo thuật có bán vé ngay tại nhà bạn
mình. Nó đã suy tính kỹ càng về chuyện này. Khu phố
Tiểu Long ở là khu phố của dân lao động nghèo, bọn
trẻ con ở đó chắc chắn sẽ không đào đâu ra hai ngàn
đồng để mua vé. Quý ròm dự tính chỉ bán vé với giá
năm trăm đồng. Giá vé thấp nhưng nếu bọn nhóc chen kín
cả mảnh sân phía sau nhà Tiểu Long thì số tiền kiếm
được cũng không đến nỗi nào.
Nhưng
kế hoạch đó chưa kịp thực hiện đã nhanh chóng bị
phá sản. Nếu ngày mai Quý ròm không chịu nộp tờ chép
phạt hoặc cố tình chép sai những lời anh Vũ dặn thì
những dụng cụ hành nghề của nó có nguy cơ bị tan
tành. Nghĩ đến đó, Quý ròm bất giác đưa mắt nhìn lên
dãy chai lọ đủ kiểu đủ cỡ đang nằm im lặng xếp
hàng trên giá gỗ sát tường. Ánh mắt của nó lúc này
nom trìu mến lạ. Có vẻ như nó đang thầm nói lời vĩnh
biệt với những người bạn đã cùng mình chia bùi xẻ
ngọt lâu nay!
Suốt
buổi chiều hôm đó, Quý ròm cứ thấp tha thấp thỏm. Nó
ở lì trong phòng học, không dám ló mặt ra ngoài. Nó sợ
gặp anh Vũ. Nó sợ anh sẽ nhắc nó về chuyện nộp phạt.
Thực
ra, nếu anh Vũ muốn gặp nó thì Quý ròm chẳng trốn đi
đâu được, nhưng anh Vũ chẳng có ý định đó. Vả lại,
nghỉ trưa một chút xíu, anh đã vùng dậy dắt xe chạy
đi chơi, đến tối mịt mới về.
Trong
bữa cơm, Quý ròm thỉnh thoảng lại liếc về phía anh.
Nhưng nó thấy anh chẳng tỏ vẻ gì khác lạ. Anh vẫn
thản nhiên nhai cơm, thậm chí không hề nhìn nó.
Ngay
cả khi ba xuýt xoa khôi hài:
-
Chà, bữa nay chắc là có một tí "độc hại"
trong canh hay sao mà nó ngọt ác!
Cả
nhà đều phì cười, duy có anh chỉ nhếch mép một tí
ti. Dường như anh đang bận tâm nghĩ ngợi một chuyện gì
đó. Chuyện gì nhỉ, Quý ròm tự hỏi, chả rõ nó có
dính dáng gì đến mình không!
Quý
ròm mang nỗi băn khoăn vô tới tận phòng ngủ. Ngay cả
khi đã lên giường rồi, nó vẫn nhìn trộm về phía anh
nhưng anh vẫn tảng lờ.
Anh
Vũ bật chiếc đèn nhỏ nơi đầu giường, duỗi mình
trên tấm drap bà vừa vá lại, ung dung nằm đọc sách. Có
vẻ như anh đã quên bẵng lời giao hẹn hôm nào với đứa
em khốn khổ đang bồi hồi trằn trọc đằng kia.
No comments:
Post a Comment