Kính Vạn Hoa - Tập 1: Nhà Ảo Thuật - Chương 6
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Mặc
dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nghe tiếng xe anh
dừng trước cửa, Quý ròm vẫn thấy trong bụng mình giật
thon thót. Nó ngồi im trong phòng, vờ đọc sách.
Quý
ròm nghe tiếng chân anh bước ngang qua cửa phòng mình. Rồi
tiếng động lịch kịch ở phòng bên cạnh. Một lát,
tiếng chân anh Vũ bước ra nhà sau. Quý ròm mỉm cười:
Chắc là anh đang đói bụng!
Nhưng
nụ cười vừa vẽ ra trên môi Quý ròm chợt tắt ngấm.
Nó sực nhớ giờ này bà đang giặt tấm drap liền than
thầm một tiếng và co giò chạy xuống bếp.
Quả
nhiên, vừa bước tới ngách cửa, Quý ròm đã nghe tiếng
anh Vũ thắc mắc:
-
Bà ơi, tấm drap của cháu mới vừa giặt hôm qua đây mà!
Quý
ròm nhìn qua khe cửa, thấy bà thủng thỉnh ngước lên,
tay vẫn cầm bàn chải:
-
Ừ, nhưng hôm nay nó đã khác rồi cháu ạ!
Ðang
lo lắng, Quý ròm cũng phải cố nén để khỏi phì cười
khi thấy bà bắt chước thứ "ngôn ngữ bí hiểm"
của nó.
-
Khác là sao hở bà? - Anh Vũ ngơ ngác.
-
Khác nghĩ là nó đã bị cháy mất một tẹo cháu ạ! - Bà
đáp, cố làm ra vẻ thản nhiên.
-
Cháy ư? - Anh Vũ lộ vẻ hốt hoảng - Ðâu, bà đưa cháu
xem thử nào?
Bà
xoay xoay tấm drap trong tay rồi bình tĩnh chìa chỗ thủng
ra:
-
Cháu xem đây này! Dù sao nó cũng chỉ cháy có một chút
xíu thôi mà!
-
Nhưng làm sao nó lại có thể cháy được?
-
Có gì đâu! - Bà tặc lưỡi - Bà đem tấm drap đi ủi rồi
đãng trí để chiếc bàn ủi nằm lì một chỗ, thế là
chẳng mấy chốc bà nghe có mùi khét...
Quý
ròm đứng lấp ló sau kẹt cửa, phập phồng theo dõi cuộc
đối đáp. Ðến khi nghe bà nhận tội thay mình, nó áp
tay lên ngực và nhè nhẹ thở ra.
Nhưng
anh Vũ đã làm nó cụt hứng. Anh nói, giọng chế giễu:
-
Bà ơi, bà quên mất một điều là chẳng ai lại đi ủi
một tấm drap đã được bọc vào nệm bao giờ!
Câu
bắt bẻ bất ngờ của anh Vũ làm bà ngớ người ra. Cả
Quý ròm cũng chưng hửng. Ừ nhỉ, người ta chỉ ủi
những thứ vừa lấy từ dây phơi vào thôi! Có thế mà
bà và nó cũng chẳng nghĩ ra!
-
Thế nào hở bà, cháu nói có đúng không? - Anh Vũ tiếp
tục trêu bà.
-
Ðúng cái tổ mẹ mày! - Bà sầm mặt, cáu kỉnh vì bất
lực.
-
Bà đừng nổi cáu với cháu làm gì! - Anh Vũ mỉm cười
- Ðằng nào cháu cũng biết tấm drap này không phải do bà
làm cháy kia mà!
-
Chính bà làm cháy đó cháu ơi! - Bà kêu lên một cách
tuyệt vọng.
Tiếng
kêu đầy xúc cảm của bà khiến anh Vũ khựng lại. Anh
không tìm cách ghẹo bà nữa, mà gật đầu hạ giọng:
-
Thôi được, thế thì cứ coi như chính bà làm cháy vậy!
Nói
xong, anh lững thững quay mình bỏ lên nhà trên.
Vừa
thấy anh dợm bước, Quý ròm đã nhón gót lao vụt về
phòng. Nó vừa cầm lên cuốn sách, chưa kịp ngồi yên
chỗ, anh Vũ đã bước vào.
Quý
ròm không dám ngẩng mặt lên. Nó chúi đầu vào trang sách
đặc nghẹt chữ, chả trông thấy gì.
-
À, lại một phương pháp đọc sách mới! - Tiếng anh Vũ
vang lên sát bên tai, đầy nhạo báng.
Quý
ròm gồng mình ngồi im, cố đoán xem cái ý nghĩa gây hấn
trong câu nói nằm ở đâu.
Anh
Vũ lại cười:
-
A ha, thế ra con người ta có thể xoay ngược cuốn sách
lại mà đọc đấy!
Quý
ròm cảm thấy đầu mình căng thẳng. Nó vẫn chẳng hiểu
anh Vũ định nói gì. Mãi một lúc, sau vài lần chớp chớp
mắt, nó mới tẽn tò phát giác ra nó đang cầm ngược
cuốn sách.
-
Em cố tình xem ngược chứ bộ! - Quý ròm lúng túng chữa
thẹn.
Giọng
anh Vũ thản nhiên:
-
Chẳng lẽ sau khi làm cháy một cái gì đó người ta cứ
phải đọc sách ngược hay sao?
-
Cháy cái gì kia? - Quý ròm vờ kinh ngạc.
-
Dĩ nhiên là cháy tấm drap trắng! - Anh Vũ nhún vai - Anh
không nghĩ là em còn làm cháy thêm một cái gì khác nữa!
Câu
nói của anh Vũ rõ ràng là có ý bắt thóp, Quý ròm nghĩ,
nhưng mình nhất quyết không để bị sập bẫy! Nó định
ngoác mồm phản đổi, thậm chí nó còn định gào lên
thảm thiết ra vẻ ta đây vô cùng oan ức, nhưng đến
phút chót nó bỗng ngần ngừ. Lu loa an vạ theo kiểu đó
có cái gì không tự nhiên và nhất là không hợp với
tính cách của Quý ròm. Tất nhiên Quý ròm rất muốn chạy
tội, nhưng chối đây đẩy trước một sự việc đã rõ
mười mươi là điều nó không làm được.
Vả
lại trong chuyện này, Quý ròm không muốn trút gánh nặng
lên vai bà. Xưa nay, bà vẫn bao che cho Quý ròm. Nói chung
lần nào cũng trót lọt. Duy có lần này, bà đã nói dối
một cách khổ sở, lại còn bị anh Vũ trêu, thật tội
cho bà quá!
Ðấu
tranh tư tưởng một hồi, Quý ròm đành buông một tiếng
thở dài thườn thược:
-
Ðúng là em chỉ làm cháy mỗi tấm drap của anh thôi!
-
Hay lắm! Cuối cùng thì em cũng tỏ ra là một con người
dũng cảm!
Anh
Vũ nói, không rõ thật lòng hay giễu cợt. Rồi anh hỏi,
mắt nhìn đăm đăm vào mặt Quý ròm khiến nó cảm thấy
nóng cả người lên:
-
Nhưng làm sao em có thể làm cháy một tấm drap đang ở
trên giường được?
Quý
ròm khịt khịt mũi, bao giờ lúng túng nó cũng khịt khịt
mũi:
-
Em ấy à! - Nó chẳng tỏ ra vội vàng, không phải vì
thích sự khoan thai mà chính là cố tình nấn ná để có
thể sắp xếp những ý nghĩ thoắt hiện ra trong đầu -
Em đánh rơi một cái gì đó trên giường của anh. Một
cái gì nhỉ? À, em nhớ rồi, một chiếc đinh ốc! Em đánh
rơi một chiếc đinh ốc, và em tìm mãi không ra. Thế là
em đành phải đánh diêm lên...
-
Ðoạn sau thế là quá rõ! - Anh Vũ đột nhiên cắt ngang -
Que diêm tuột tay rơi xuống giường và tấm drap buộc
phải bén lửa, như không còn cách nào khác, đúng không?
-
Thì anh cũng đoán ra rồi đấy! - Quý ròm xuôi xị - Vấn
đề ở đây là lỡ tay...
-
Sai rồi! - Anh Vũ phản đối, vẻ như bất đắc dĩ - Vấn
đề không phải ở chỗ lỡ tay, mà ở chỗ tại sao em
lấy giấy kính mờ bao hết các bóng đèn lại để căn
phòng trở nên tối đến mức phải đánh diêm lên!
Quý
ròm thốt nhiên rùng mình như có một làn gió lạnh thổi
qua. Nó nhìn lên các bóng đèn, mặt đực ra. Lúc này,
đang vội vội vàng vàng, nó chỉ lo "phi tang" dưới
đất, quên béng mất những "tang vật" trên cao.
-
Ờ nhỉ, - Quý ròm tìm cách phá tan sự ngờ vực, nó nói
mà miệng méo xệch - Em cũng chả rõ em bọc các bóng đèn
này lại từ bao giờ!
-
Có gì mà rõ với chả rõ! - Anh Vũ nheo nheo mắt - Em chỉ
mới bọc lại sáng nay thôi, lúc em làm trò ảo thuật ấy!
Bao giờ làm trò ảo thuật mà người ta chả cần một
khung cảnh mờ mờ!
Quý
ròm bất giác thót bụng lại như tránh một lưỡi gươm
vô hình. Nó cố nặn một vẻ mặt ngây thơ:
-
Anh bảo trò ảo thuật nào kia?
Anh
Vũ cười tươi như hoa:
-
Em thật là chóng quên! Sáng nay ảo thuật gia Elvis Quý đến
trình diễn ngay tại nhà ta, lại bán vé tới những hai
ngàn đồng, chẳng lẽ em không nhớ một tí gì?
Suýt
chút nữa thì Quý ròm đã té lăn quay ra đất. Nó chẳng
hiểu bằng cách nào anh Vũ lại biết vanh vách những hành
động của nó như thế. Chẳng lẽ bọn nhóc trong xóm tự
nhiên lại phát khùng đến mức chặn anh lại dọc đường
và kể hết mọi chuyện với anh?
-
Ðừng có mà trố mắt ra như thế! - Anh Vũ chậm rãi lên
tiếng - Anh chả có tài phép gì đâu! Chỉ nhờ đọc tờ
quảng cáo dán trước cổng, anh mới biết được sáng
nay em làm gì thôi!
-
Thôi rồi! - Quý ròm than trời trong bụng - Hóa ra mọi sự
sở dĩ hỏng bét bè be là do cái tờ giấy khốn kiếp
này! Tự nhiên nó cảm thấy tay chân xụi lơ, y như sắp
chết. Càng ngẫm nghĩ nó càng giận cái thói đểnh đoảng
của mình kinh khủng. Nó giận lây cả Tiểu Long. Quỷ tha
ma bắt cái thằng to xác này đi, lúc nãy ra về chỉ cần
giơ tay ra một cái là bóc được ngay tờ áp-phích quảng
cáo trước cổng, vậy mà nó cũng chẳng chịu nhớ ra
cho!
-
Như vậy là không phải em đánh rớt diêm xuống giường
nữa chứ? - Anh Vũ hỏi, giọng đã thôi cười cợt.
Quý
ròm không trả lời. Nó mím chặt môi, ngồi chết cứng
trên ghế.
-
Nghĩa là em đã tự tiện lấy tấm drap của anh để phục
vụ cho những trò "thí nghiệm khoa học" dở hơi
của em? - Giọng anh Vũ mỗi lúc một nghiêm khắc.
Quý
ròm vẫn im lặng. Nó muốn nói một cái gì đó cho đỡ
nặng nề nhưng chẳng biết phải mở miệng như thế nào.
Ðằng nào thì nó cũng sai quấy đứt đuôi đi rồi!
Anh
Vũ hỏi nó bằng giọng của một quan tòa:
-
Em có nhớ anh nói là anh sẽ làm gì nếu em còn phá hỏng
đồ đạc của anh một lần nữa không?
-
Nhớ! - Quý ròm khẽ cực mình trên ghế.
-
Anh sẽ làm gì?
Quý
ròm nuốt nước bọt:
-
Vứt tất cả những đồ lốc cốc leng keng của em xuống
hố rác!
Khi
nói đến bốn chữ "lốc cốc leng keng" mà anh Vũ
thường dùng để chỉ các dụng cụ thân yêu của nó,
Quý ròm tự nhiên cảm thấy cay cay nơi mũi và nó phải
cố kiềm chế để không phát ra tiếng khụt khịt.
Anh
Vũ vẫn chẳng tỏ vẻ gì động lòng. Anh trầm giọng:
-
Thế nếu bây giờ anh thực hiện những lời anh nói thì
sao?
Thoạt
đầu, Quý ròm định tỏ thái độ anh hùng. Nó định đáp
"Anh cứ việc!" nhưng chợt nhớ trong đống dụng
cụ của mình có cả hai chai bầu mới mượn của phòng
thí nghiệm nhà trường, nó đâm chột dạ. Nếu để cho
anh Vũ vứt tất cả đi thì biết nói sao với cô Kim Anh
dạy hóa học, người đỡ đầu cho nó trong những vụ
"thí nghiệm khoa học" như thế này. Thật là khó
xử!
Nhìn
vẻ lưỡng lự của Quý ròm, anh Vũ khẽ nhếch môi:
-
Thôi được, nếu em không biết phải trả lời như thế
nào thì anh sẽ thôi không vứt đồ của em nữa!
Quý
ròm chưa kịp thở phào, anh Vũ đã nói tiếp:
-
Nhưng với một điều kiện!
-
Ðiều kiện gì? - Quý ròm hoang mang hỏi.
-
Em phải chép hai mươi lần câu "Tôi không bao giờ lấy
đồ của người khác để phục vụ cho những trò nhảm
nhí của tôi nữa!"
Câu
nói của anh Vũ làm Quý ròm nóng ran cả ngực. Ðã từng
nhiều lần làm hỏng đồ đạc của anh, nay buộc phải
hứa "không bao giờ lấy đồ của người khác",
nó chẳng có gì phải phàn nàn. Ðiều đó dù sao cũng hợp
lẽ công bằng. Nó chỉ tự ái chuyện anh Vũ dùng các từ
"dở hơi" và "nhảm nhí" để chỉ những
"thí nghiệm khoa học" của nó. Không, đó không
phải là trò dở hơi hay nhảm nhí như anh Vũ nghĩ, cũng
không phải là trò nghịch phá như bà vẫn mắng! Ðó là
những trò chơi nghiêm túc! Quý ròm muốn kêu lên nhưng
ngực nó cứ tức nghẹn như thể bị ai bóp chặt.
-
Em không cần phải quyết định ngay bây giờ! - Tiếng anh
Vũ nghe xa xăm như vọng lại đằng sau bức vách - Em có
thể suy nghĩ trong vòng hai ngày. Tới ngày thứ ba em nộp
những câu chép phạt cho anh!
Nói
xong, anh Vũ quay mình bỏ đi, mặc Quý ròm sững người
trên ghế thẫn thờ đưa mắt trông theo.
No comments:
Post a Comment