Kính Vạn Hoa - Tập 1: Nhà Ảo Thuật - Chương 4
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tất nhiên lần này Quý
ròm chả dại gì gây ra tiếng nổ. Nó chỉ làm trò lửa
cháy thôi. Nhưng lửa cháy trong phòng, lại bùng lên rồi
tắt ngay, hẳn là bà không thấy.
Bây giờ chỉ còn mỗi
chuyện trang phục. Quý ròm vừa căng tấm drap lên tường
vừa cố nhớ xem trong tủ có bộ quần áo nào giông giống
với bộ cánh mà các nhà ảo thuật thường mặc hay
không, nhưng nó chẳng nhớ ra một bộ nào như vậy cả.
Rốt cuộc, sau một
hồi lục lục lọi lọi, Quý ròm đành tạm bằng lòng
với chiếc áo ghi-lê màu tím thẫm, loại áo khoác bên
ngoài sơ-mi mà lâu nay nó rất ít đụng tới.
Ðang đứng săm soi
ngắm nghía trước gương, Quý ròm chợt thấy Tiểu Long
thò đầu vào.
- Sao, mày đã dán tờ
quảng cáo lên cổng chưa? - Quý ròm quay lại hỏi.
- Rồi! Tụi nhóc bu
đông như kiến!
Quý ròm sung sướng:
- Tụi nó có nói gì
không?
- Có.
- Tụi nó nói sao?
Quý ròm hỏi dồn
khiến Tiểu Long đâm rụt rè. Nó ngắc ngứ một hồi rồi
mới đáp:
- Tụi nó bảo mày
xạo!
Quý ròm sầm mặt:
- Ðứa nào nói vậy,
mày cứ gõ bẹp đầu! Bảo tụi nó, nếu tao xạo, cho tụi
nó dẫn ba mẹ tới đòi tiền lại!
Tiểu Long quay ra một
lát lại quay vào. Lần này mặt mày nó trông hí hửng:
- Tao bán được ba vé
rồi!
Quý ròm cau mặt:
- Ba vé thì ăn nhằm
gì! Ra bán tiếp đi!
Tiểu Long chớp mắt:
- Tụi nó hỏi chừng
nào mới bắt đầu biểu diễn!
- Mày cứ nói là mười
lăm phút nữa!
Tiểu Long lại quay ra.
Nhưng cứ chốc chốc nó lại thò đầu vào, thông báo:
- Ðược năm vé rồi!
- Ðược tám vé!
- Mười hai vé!
Quý ròm vuốt vuốt cổ
áo:
- Mười hai vé mới
được hăm bốn ngàn, chưa ăn thua gì cả!
Nhưng Tiểu Long chẳng
thể làm hơn được nữa. Nó bán tới vé thứ mười lăm
thì những đứa đã mua vé sốt ruột lắm rồi. Chúng
nhao nhao:
- Diễn đi chứ! Mười
lăm phút sao lầu quá vậy?
- Mở màn lẹ đi! Tao
còn phải chạy đi mua dầu cho mẹ tao!
- Không diễn là ông
trả vé lại à!
Tiểu Long nhăn nhó
nhìn Quý ròm:
- Giờ sao mày?
- Ðành phải bắt đầu
chứ sao! - Quý ròm nhún vai, rồi nó tặc lưỡi an ủi bạn
- Ðược ba chục ngàn cũng khá lắm rồi! Mày cứ yên
chí, rồi mình sẽ nghĩ ra cách để xoay tiếp!
Nói xong, nó lẩn ngay
vào phòng.
Khi Tiểu Long dẫn khán
giả vào thì Quý ròm đã ung dung đứng trước chiếc bàn
ngổn ngang chai lo, mặt mày lạnh lẽo không thua gì David
Copperfield lúc sắp sửa đi xuyên qua bức tường của Vạn
lý trường thành.
Rèm cứa buông kín và
những chiếc bóng đèn được Quý ròm phủ một lớp giấy
bóng đang tỏa ra thứ ánh sáng nhờ nhờ càng làm tăng
thêm vẻ nghiêm trang, huyền bí.
Nhưng khung cảnh âm u
hồi hộp đó đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi đám khán
giả ồn ào, lắm miệng. Tiếng một đứa oang oang:
- Ngồi ở đâu đây?
Rạp xiếc gì chả có ghế ghiếc gì hết vậy?
Khi nghe Tiểu Long bảo
phải ngồi xếp bằng dưới đất, bọn nhóc lại la rân:
- Trời đất! Ông bỏ
tới hai ngàn mua vé mà vào đây bắt ông ngồi dưới đất!
- Tao chẳng chịu đâu!
Ngồi dơ quần lát về mẹ tao đánh cho bét đít!
Giữa những tiếng la
chí chóe của đám trẻ bát nháo, bộ tịch Tiểu Long nom
đến tội. Nó cứ xoay hết bên này đến bên kia, nhấn
cổ được ông nhóc này ngồi xuống thì ông nhóc khác
lại nhổm lên, cứ hệt như một chị nhà quê đang cuống
cuồng đuổi bắt đàn vịt sổng giữa chợ.
Quý ròm nhìn quang cảnh
trước mặt, vừa tức vừa buồn cười. Cuối cùng, thấy
Tiểu Long cứ loay hoay mãi vẫn không dẹp được bọn lỏi
tì, nó liền cầm lên chiếc đũa thủy tinh gõ "coong
coong" vào chiếc bình trước mặt.
- Yên lặng! Yên lặng!
Màn ảo thuật thứ nhất bắt đầu!
Mưu kế của Quý ròm
quả nhiên hiệu nghiệm như thần. Nó vừa cất tiếng,
bọn nhóc lập tức im bặt, mắt đứa nào đứa nấy thò
lỏ nhìn về phía nó.
Ðến bây giờ bọn
nhóc mới để ý đến chiếc áo khoác lửng trên người
Quý ròm và chiếc mũ đen Quý ròm đang đội. Ừ, thằng
này nom cũng có vẻ ảo thuật gia ra phết! Nhiều đứa
nghĩ, và vì thế chúng ngồi im trố mắt xem thử Quý ròm
định làm trò gì, quên bẵng mất nỗi lo dơ quần dơ áo.
Thấy bọn nhóc đã
bắt đầu tập trung chú ý đến mình, Quý ròm buông chiếc
đũa thủy tinh xuống và từ từ nhấc hai chiếc bình
trước mặt lên, giọng trịnh trọng:
- Thưa các bạn! Thưa
quý ông quý bà!
Quý ròm mới nói đến
đây đã nghe phía dưới có tiếng cười hí hí, nhưng nó
phớt lờ, tiếp:
- Màn ảo thuật lạ
lùng mà tôi sắp trình diễn với quý ông quý bà đây có
liên quan đến một vụ án thời xưa...
Nói đến đây, Quý
ròm cố ý ngưng một chút, cốt tạo sự hồi hộp cho
khán giả. Quả nhiên, nghe nói có "vụ án", bọn
nhóc há hốc mồm, lắng tai chờ nghe tiếp:
- Cái vụ án đó là
như thế này! - Quý ròm hắng giọng kể - Ngày xưa có một
tay nhà giàu nọ muốn cướp vợ của một người hàng
xóm nghèo, bèn lập kế gọi người hàng xóm đó đến
xay gạo giùm, rồi vu cho anh ta tội ăn cắp vàng bạc của
gia chủ. Vụ án lập tực đước báo lên quan. Quan ăn của
đút của tay nhà giàu từ trước nên mặc cho người hàng
xóm kêu oan như bộng, vẫn đổ riệt tội trạng lên đầu
anh ta và kêu án đày biệt xứ. May thay lúc ấy có một
người thuật sĩ đi ngang qua, nghe chuyện, liền xin vào ra
mắt. Sau khi hỏi han đầu đuôi tự sự, người thuật sĩ
biết vụ án có nhiều oan khuất, bèn đứng ra minh oan cho
anh hàng xóm nghèo và vạch trần âm mưu đổi trắng thay
đen của tên nhà giàu quỷ quyệt. Lý lẽ vững chắc của
người thuật sĩ khiến quan cứng họng không cãi lại
được tiếng nào. Tức mình, quan bèn đập bàn hét "Trắng
là trắng, đen là đen! Ðổi trắng thay đen thế nào được
mà nhà ngươi cứ lải nhải mãi thế!". Trước trận
lôi đình của quan, người thuật sĩ vẫn bình tĩnh dáp
"Thưa ngài, đổi trắng thay đen là chuyện thường
tình ở đời. Ngay cả thứ nước màu trắng trong chiếc
bình trước mặt ngài đây, tôi cũng có thể biến nó
thành màu đen trong chớp mắt, huống gì những chuyện xa
xôi!"...
Kể đến đây, Quý
ròm lắc lắc hai chiếc bình đang cầm trên tay rồi nhẹ
nhàng đặt xuống, giọng nghiêm nghị:
- Ðó chính là hai
chiếc bình này đây!
Bọn nhóc lập tức
chen nhau chồm tới trước để nhìn cho rõ hai chiếc bình.
Một đứa hỏi:
- Như vậy là người
thuật sĩ có cả thảy mấy chiếc bình? Hai chiếc hay một
chiếc?
Quý ròm khịt mũi:
- Tất nhiên là hai
chiếc!
- Sao khi nãy mày bảo
chỉ có một chiếc? - Thằng nhóc cãi lại.
- Tao chả bảo gì cả!
- Quý ròm nổi quạu - Một chiếc hay hai chiếc cũng vậy
thôi!
Một đứa khác tỏ ý
nghi ngờ:
- Nhưng chắc gì đây
là hai chiếc bình của người thuật sĩ nọ?
Quý ròm gầm gừ:
- Chắc hay không gì
thì dang ra rồi mày sẽ biết!
Vừa nói Quý ròm vừa
nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Long "dẹp loạn". Hiểu
ý bạn, Tiểu Long vội vàng dang rộng hai cánh tay vạm vỡ
lùa đám khán giả đang chồm chồm trở về chỗ cũ:
- Ngồi xuống! Ngồi
xuống!
Khi bọn nhóc đã ổn
định trật tự, Quý ròm liền cầm hai chiếc bình đưa
qua đưa lại trước mặt:
- Quý ông quý bà nhìn
kỹ đi! Trong hai chiếc bình này, một chiếc đựng nước
trắng, một chiếc đựng bột trắng. Nói chung chỉ toàn
màu trắng. Và người thuật sĩ đã làm như thế này đây!
Nói vừa dứt câu, Quý
ròm nhanh tay đổ chất dịch lỏng trong suốt vào bình
chứa bột. Xong, nó lấy chiếc đũa thủy tinh quậy lên.
Trong thoáng chốc,
trước ánh mắt ngỡ ngàng của bọn nhóc, chiếc bình
thủy tinh đột ngột sẫm màu lại và bắt đầu bốc
khói. Và chừng vài phút sau, một khối cứng màu đen bỗng
trồi lên khỏi miệng bình đến mấy phân, nổi bật trên
nền trắng của tấm drap căng phía sau và kéo theo nó
những tiếng xuýt xoa thán phục:
- Chậc, chậc! Tài quá
hén!
- Ðúng là "đổi
trắng thay đen"! Hay thật!
- Có thế mới đáng
đồng tiền bát gạo chứ!
Tiểu Long ngồi lẫn
trong đám nhóc, nghe khen, sướng phổng mũi, luôn miệng
cười hì hì.
Quý ròm cũng khoái chí
không kém, nhưng lỡ đóng vai David Copperfield, nó phải cố
giữ vẻ đĩnh đạc và phớt tỉnh để xứng đáng với
tầm vóc của mình.
Sau khi dẹp hai chiếc
bình và đặt lên bàn một tấm bìa cứng, Quý ròm gõ gõ
chiếc đũa thủy tinh xuống bàn:
- Quý ông quý bà lưu
ý! Ðây là màn ảo thuật thứ hai, còn ly kỳ hấp dẫn
hơn màn thứ nhất! Màn này...
- Khoan đã! Màn khi nãy
đã xong đâu! - Một ông nhóc bỗng chồm dậy vọt miệng
chen ngang.
Ðám đông đang nôn
nóng chờ xem màn tiếp theo, thình lình bị ông nhóc này
làm cụt hứng, bèn nhao nhao phản đối:
- Ðồ phá đám, ngồi
xuống đi!
- Người ta đã đổi
trắng thành đen rồi, còn xong với chưa xong gì nữa!
Ông nhóc gãi đầu:
- Nhưng còn người
hàng xóm nọ...
- Người hàng xóm nào?
- Có tiếng hỏi.
- Thì người hàng xóm
trong câu chuyện khi nãy chứ người hàng xóm nào! Rốt
cuộc anh ta có được tha hay không?
- Tất nhiên là được
tha rồi!
- Sao mày biết?
- Sao lại không biết!
- Ðừng có dóc! Câu
chuyện vừa rồi đã kể hết đâu!
- Kể chưa hết cũng
biết! Nếu không được tha thì chẳng ai kể làm gì!
Thấy cuộc đối đáp
lạc đề này có nguy cơ kéo dài đến vô tận, Quý ròm
vội vã can thiệp:
- Thôi đừng cãi nhau
nữa! Tóm lại là người hàng xóm được tha, tên nhà
giàu vô ngục! Bây giờ xin mời quý ông quý bà xem tiếp...
No comments:
Post a Comment